Chương 108: Hoàn chính văn

Kể từ lần trước đi nghĩa trang về, Ninh Hiểu hình như có chút bất thường.

Nguyên Tiêu vốn đang đè Thang Viên xuống, cúi đầu l.i.ế. m lông trên đỉnh đầu nhóc, bỗng một bóng đen đổ xuống trước mặt

- là Ninh Hiểu đã đi đến phòng khách từ lúc nào không hay.

Nguyên Tiêu ngước lên nhìn cô một cái, tưởng cô chỉ đi ngang qua nên lại cúi đầu tiếp tục động tác dang dở.

Nhưng điều bất ngờ là, Ninh Hiểu không những không rời đi mà còn ngồi thụp xuống, nhìn chằm chằm vào hai đứa.

Dưới ánh mắt của cô, động tác l.i.ế. m lông của Nguyên Tiêu không thể tiếp tục được nữa. Thang Viên cũng bò ra từ dưới chân, nhìn Ninh Hiểu đang thẫn thờ.

"Chị đang nghĩ gì thế?" Thang Viên quơ quơ chân trước mặt cô.

"Tình cảm của hai đứa tốt thật đấy." Ninh Hiểu chợt nhỏ giọng cảm thán một câu, rồi tiếp tục nhìn chằm chằm hai con mèo.

"Chị ấy hình như có chút kỳ lạ?" Thang Viên không chắc chắn lắm, huých nhẹ Nguyên Tiêu.

"Đúng là có một chút." Nguyên Tiêu gật đầu phụ họa.

"Có phải bị bệnh rồi không?"

"Bị bệnh thì nên đi gặp bác sĩ đúng không?" Thang Viên nghĩ ra điều gì đó, quay sang nhìn Nguyên Tiêu.

"Em nói đúng."

Sau khi nhận được sự đồng tình của Nguyên Tiêu, Thang Viên chạy lên phía trước hai bước, cúi đầu c.ắ. n lấy ống quần của Ninh Hiểu, muốn kéo cô ra ngoài đi gặp bác sĩ. Rất nhanh sau đó, Nguyên Tiêu cũng tiến tới, giúp Thang Viên một tay.

Ninh Hiểu cúi đầu nhìn hai con mèo bên chân mình.

"Cũng đến lúc nên đưa chúng đi kiểm tra sức khỏe định kỳ rồi."

Nói đoạn, cô mỗi tay bế một con mèo lên rồi đi ra ngoài.

Hai con mèo đột nhiên bị nhấc bổng lên không trung, cái đuôi cứ đung đưa qua lại giữa chừng. Thang Viên cựa quậy trong tay Ninh Hiểu, quay sang nhìn Nguyên Tiêu bên cạnh.

"Ninh Hiểu định đưa chúng ta đi đâu thế?"

"Anh không biết."

Truyện của Gió lười~

"Có phải là đi khám bệnh không?"

"Chắc là vậy?" Nguyên Tiêu cũng không dám chắc.

Rất nhanh sau đó, hai con mèo đã được đưa tới bệnh viện thú y quen thuộc. Bọn chúng cũng không biết bệnh viện của người và mèo có gì khác nhau, thấy đã đến bệnh viện thì tỏ ra khá vui vẻ.

"Phải để chị ấy đi gặp bác sĩ." Thang Viên phấn khích nói.

Ninh Hiểu nhìn con mèo có vẻ hưng phấn lạ thường sau khi đến bệnh viện, cảm thấy hơi kỳ quặc. Rõ ràng trước đây lần nào đến bệnh viện Thang Viên cũng tỏ vẻ miễn cưỡng, sao hôm nay đột nhiên lại đổi tính thế này?

Vừa được thả ra, Ninh Hiểu đã bị kéo tuột vào bên trong. Hai con mèo một mặt lôi cô đi, một mặt kêu "meo meo", nghe có vẻ khá gấp gáp.

"Nôn nóng thế cơ à?" Vị bác sĩ bước ra có chút bất ngờ, sau khi chào hỏi Ninh Hiểu liền cúi xuống bế hai con mèo đi vào trong.

Thang Viên bị bế lên thì ngẩn người, ngoái đầu nhìn Ninh Hiểu phía sau: "Không phải em muốn khám bác sĩ, là để cho chị khám mà!"

------------------

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!