Chương 9: Hộp mồi lửa (9)

Đi qua con đường nhỏ dài, những đồ vật thuộc về trang viên cũng hiện rõ vào đáy mắt, guồng nước xoay tròn chuyển động, kéo nước chảy róc rách tưới vào đồng ruộng bên trong, gia nô dựng lều và rào chắn bao quanh tòa kiến trúc, không để súc vật chăn nuôi chạy ra, nóc lều bao trùm rơm rạ, hoàn toàn không hợp với gian nhà hai tầng có bãi cỏ và nước suối uốn lượn xung quanh.

Càng tới gần, tòa kiến trúc nhìn thấp bé càng lớn hơn, bánh xe nước cũng càng cao, ít nhất cũng cao ngang ngửa tòa nhà hai tầng phía xa.

[Quỷ cẩu có đôi mắt to như bánh xe nước, có lẽ một cái răng cũng lớn bằng ký chủ.] Meo meo ngửa đầu cảm thán.

[Chưa đủ nhét kẽ răng.] Hứa Nguyện cười đồng ý, nhìn xuống bên dưới bánh xe nước.

Nơi đó có không ít người đang làm việc, nhìn từ xa không lắm rõ ràng, tới gần cũng khó phân biệt.

Bọn họ ăn mặc quần áo làm từ vải lanh, tuy trên quần áo có nhiều mụn vá, nhưng nhìn có vẻ khá đồng nhịp, cắt cỏ, tưới nước, chăn trâu, nuôi gà...... Mỗi người đều bận rộn, cho dù Hứa Nguyện tới gần, cũng chỉ có một hai người vội vàng nhìn thoáng qua.

Hứa Nguyện đến gần rào chắn, một âm thanh vang dội từ nơi xa truyền tới: "Ngươi là người xứ nào?! Không được tùy tiện tới gần nơi này!"

"Chào ngài, tôi tới mua một ít đồ." Hứa Nguyện nhìn người đàn ông to cao cầm roi da trong tay, giương giọng nói.

Trên mặt đối phương mọc đầy râu, vì đã xử lý qua nên có vẻ không quá hỗn độn, nhưng vì mang mũ, nên không thấy rõ vẻ mặt, nghe Hứa Nguyện nói vậy thì bàn tay đang nắm chặt roi cũng được đối phương đưa ra sau lưng, giọng điệu nhẹ nhàng: "Quý khách, ngài muốn mua gì?"

"Không biết nơi này có mật ong hay không?" Hứa Nguyện đỡ rào chắn cười hỏi.

"Đương nhiên, chỗ chúng tôi nuôi dưỡng những con ong mật chăm chỉ nhất thế giới, không biết ngài cần bao nhiêu?" Ánh mắt người đàn ông lướt qua mặt Hứa Nguyện, dừng trên quần áo nửa cũ của hắn, "Ngài đi bộ đến đây sao? Thật là vất vả."

"Làm việc vì chủ nhân, những việc này không hề vất vả." Hứa Nguyện khẽ nâng tay, nhấc lên một góc áo ngoài, "Cần không ít, chủ nhân thích mật ong, nhưng tôi muốn nhìn xem tay nghề nuôi dưỡng và chất lượng mật ong nơi này."

"Yên tâm đi anh bạn, tòa trang viên này chính là nơi sản xuất mật ong ngọt nhất cả nước, ngay cả Quốc vương ăn vào cũng khen không dứt miệng." Người đàn ông liếc nhìn túi tiền căng phồng bên hông hắn, ánh mắt cũng nhiệt tình hơn, đi tới mở rào chắn ra, "Mời vào, tôi dám cam đoan, nếu mật ong nơi này không thể làm chủ nhân tôn quý của anh bạn hài lòng, vậy mật ong trên toàn thế giới cũng không thể làm ngài ấy vừa lòng."

"Hy vọng được như ngài nói." Hứa Nguyện mỉm cười, lại không hề kích động.

Người đàn ông bước dưới ánh mặt trời càng cười nhiệt tình hơn, chỉ có người thường xuyên đi bên cạnh chủ nhân tôn quý, mới không dễ dàng bị mấy thứ này làm kích động, chỉ là có lẽ chủ nhân của người này vẫn chưa cưới vợ, nên mới cho phép một người trẻ tuổi tuấn mỹ như vậy hầu cận.

"Tôi là Gru, xin hỏi tên các hạ là." Gru tự giới thiệu.

"Brande." Hứa Nguyện nói.

"Brande tiên sinh, mời đi hướng này." Gru dẫn đường, dùng roi xua đuổi đàn ngỗng nhàn nhã đi ngang qua, cười nói, "Bọn chúng luôn thích chạy lung tung khắp nơi, cẩn thận đừng dẫm trúng phân chúng."

"Chúng nó được nuôi dưỡng rất tốt, tôi có chút tin tưởng lời nói lúc nãy của ngài." Hứa Nguyện nhìn ngỗng lớn vùng vẫy đôi cánh trắng bay qua một bên.

"Ngài hoàn toàn có thể tin tưởng tôi." Gru nhấn mạnh điểm này.

Hứa Nguyện không tỏ ý kiến.

Bọn họ xuyên qua khu vực lều tranh, ngừng lại trước một mảnh đất trống không, nơi đó mọc lên những cây gỗ thấp bé, tán cây nối liền với nhau, buồng ong nho nhỏ được bao quanh bằng vải lanh, dùng cành mận gai và lá trúc đan xen chất đống, người nuôi ong toàn thân bọc vải, phía trước mũ choàng dùng rơm rạ bện thành một cái vòng lớn, mọi người đang xem xét và thu mật ong.

Khắp nơi đều là những đàn ong mật, chúng nó đậu lên trên cây nhỏ, hoặc bò trên mặt đất, đàn ong thợ từ bụi hoa xa xa bay tới, rậm rạp chui vào buồng nuôi ong, cho dù cách rất xa, trong không khí cũng tràn ngập mùi hương ngọt lành thoang thoảng.

"Brande tiên sinh, xin ngài đừng tới gần, nếu không những vật nhỏ ấy sẽ xúc phạm đến ngài." Gru ngăn cản.

"Được." Hứa Nguyện dừng bước.

Nếu bị vật nhỏ kia chích một cái, kết quả chính là lưỡng bại câu thương.

Bọn họ không đến gần tổ ong, cho dù có đàn ong mật bay ngang qua, cũng chỉ có vài thành viên quay xung quanh bọn họ hai vòng rồi rời đi.

Meo meo ngửa đầu nhìn, đồng tử dựng thành khe dọc vì ánh nắng mặt trời chói mắt, nó nhìn chằm chằm một con ong nhỏ, bỗng nhiên duỗi móng vồ lấy, nhưng con ong nhỏ lại xuyên qua móng vuốt của nó bay ra ngoài.

Meo meo li3m móng vuốt, đôi mắt hơi sáng lên: [Ngọt!]

"Gru tiên sinh, sao ngài lại tới nơi này?" Một người ôm cái hũ bước ra từ trong đàn ong, duỗi tay phủi những con ong đậu đầy trên người, đi tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!