[Cậu ấy đã rời khỏi đây từ lúc trời chưa sáng.] Hứa Nguyện đứng dậy, vuốt rớt mảnh vụn rơm rạ dính trên tóc, nghe âm thanh từ dưới lầu truyền đến.
Từ khe hở nhìn ra, đã có không ít người ngồi dưới lầu uống rượu, chuyện tối qua không hề ảnh hưởng đến quán rượu chút nào.
Mèo trắng đứng dậy nhảy lên vai Hứa Nguyện, khen ngợi: [Không ngờ mỹ nhân ngủ ít vậy mà vẫn có thể lớn lên cao ơi là cao!]
[Nếu cậu ấy ngủ đủ giấc, có thể càng cao lớn hơn.] Hứa Nguyện cười một tiếng, đội mũ lên, lấy từ áo choàng ra hai đồng nhét vào tay áo và đai lưng, giấu kín túi tiền, sau đó đi xuống lầu.
[À...... Thật đáng tiếc.] Mèo trắng làm y như thật gật đầu.
Hắn xuống lầu thu hút một ít người chú ý, nhưng nhìn chỗ mà hắn đi xuống, những người đó mau chóng thu hồi ánh mắt, chỉ có Rowling bước lên tiếp đón, trên mặt không còn chút mệt mỏi nào vì tối qua: "Brande tiên sinh, bữa sáng muốn ăn gì?"
"Bánh mì và sữa bò, lại thêm hai cái bánh khô mang đi." Hứa Nguyện ngồi xuống một bàn trống trong đại sảnh vẫn chưa quá chen chúc.
"Được, xin chờ một lát." Rowling đi ra sau bếp, cao giọng, "Fanny, bánh mì nướng sao rồi? Cho mẹ một vại......"
Âm thanh của nàng biến mất phía sau bếp, lại nhanh chóng bê bữa sáng tới, còn dùng vải đay mỏng bao lấy bánh khô nóng hôi hổi.
"Cảm ơn." Hứa Nguyện nhìn cái túi tròn đầy trước mặt cười nói.
"Đừng khách sáo, hy vọng ngài có thể thuận lợi tới nơi mình muốn đi." Thái độ Rowling rất dịu dàng.
Hứa Nguyện ngước nhìn ánh mắt ôn hòa của nàng, mở miệng nói: "Cảm ơn lòng tốt của ngài, có lẽ tôi sẽ dừng lại tòa thành này một thời gian, chờ xong xuôi mọi việc mới rời đi."
Rowling sửng sốt một chút rồi cười: "Vậy hy vọng ngài trăm bề thuận lợi."
"Cảm ơn." Hứa Nguyện cầm lấy bánh mì trên bàn, giải quyết bữa sáng của mình.
Rowling rời đi, mèo trắng tò mò dò đầu ra: [Ký chủ, ánh mắt cô ấy nhìn ngài rất hiền lành.]
[Có lẽ là ngủ đủ giấc nên tâm trạng tốt.] Hứa Nguyện cười nói.
[À......] Mèo trắng gật đầu tỏ vẻ đồng ý, giấc ngủ rất quan trọng đối với con người.
Mỗi ngày ngủ đủ giấc mới không mệt mỏi, sức khỏe và tinh thần dồi dào để thể hiện thiện ý.
"Ôi trời, Teuton, mau ra bên ngoài ói, nếu không ta sẽ đá vào mông ngươi!" Rowling cao giọng bực bội.
Thanh âm to lớn vang dội, rất khó giả vờ không nghe thấy.
[Tui cảm thấy tâm trạng của cô ấy cũng không tốt lắm.] Mèo trắng nhảy qua vai bên kia, nói thầm.
[Tôi cũng thấy vậy.] Hứa Nguyện uống sạch sẽ sữa bò.
Meo meo: [Hả?]
"Rowling, lúc cô nói chuyện với tên kia không phải như thế này." Người bị xách cổ áo khiêng ra ngoài cửa lên tiếng kháng nghị.
"Ai bảo hắn có một gương mặt đẹp trai......" Giọng của Rowling và vị khách kia biến mất sau cánh cửa, "Hơn nữa hắn uống sữa bò."
[A!] Hệ thống giật mình hiểu ra, [Đãi ngộ cho người đẹp.]
[Xem ra sáng sớm tâm trạng mọi người đều khá tốt.] Hứa Nguyện cầm túi trên bàn đứng dậy nói, [Đi thôi.]
[Ui.] Mèo trắng theo bản năng bám chặt, cho dù nó sẽ không ngã xuống.
Trả tiền bữa sáng và lương khô, Hứa Nguyện ra khỏi quán rượu, xác định phương hướng rồi rời khỏi con phố này.
[Ký chủ, chúng ta đi......] Mèo trắng vừa há mồm đã bị không khí k1ch thích xung quanh ập vào mồm, lập tức biến mất khỏi vai Hứa Nguyện, [Ký chủ cẩn thận, phía trước là đoạn đường gập ghềnh, cẩn thận né tránh.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!