Chương 6: Hộp mồi lửa (6)

"Tôi cảm thấy nên gọi đội tuần tra lại đây xử lý." Rowling mở miệng nói.

"Đúng vậy, đặt ở nơi này sẽ không nói rõ được." Benson nhìn lính đánh thuê ngã lên bàn, "Mọi người ở đây đều làm chứng."

"Dĩ nhiên, chúng ta đều biết người do Martin giết." Những người khác sôi nổi gật đầu.

"Đây là chuyện không thể kiểm soát."

"Không liên quan đến chúng tôi, chúng tôi đi trước."

"Chúng ta đi thôi."

Có người lục tục rời đi, so với vừa nãy thì trật tự và bình tĩnh hơn nhiều, có lẽ là đã tỉnh rượu, những người vừa rồi còn dùng nắm tay nói chuyện cũng có thể bình tĩnh buông cổ áo nhau, cũng kéo đối phương đi về phía cửa.

Nhưng đáng tiếc là không có mấy người thành công rời đi, bởi nơi mà ánh nến chiếu sáng đến, một đoàn người mặc khôi giáp đi ngược chiều đến chặn cửa, làm đám người lại trở nên ầm ĩ.

"Là đội tuần tra."

"Đáng chết, đội tuần tra đội tới thật nhanh, đúng là phiền phức."

"Xảy ra chuyện gì? Không biết bây giờ cấm đi lại ban đêm sao?" Một thanh niên tóc nâu mặc khôi giáp dày nặng lấp lánh tỏa sáng, cổ áo kép lộ ra một chút lông nhung thiên nga, đội ngũ đi theo dường như là do hắn cầm đầu.

"Đội trưởng Ed, ngài tới thật đúng lúc." Benson có chút nhiệt tình đón tiếp, "Có người uống rượu gây chuyện giết người."

"Ai giết người?" Ed bước vào quán rượu, đầu tiên là nhìn lính đánh thuê ngã trên bàn, sau khi đánh giá quán rượu thì ánh mắt tạm dừng trên người thanh niên ở trong góc, đồng tử màu lam hơi co rút lại, sau đó chuyển hướng về phía đám người chen chúc, trong mắt đầy vẻ không kiên nhẫn, "Tự mình đứng ra!"

Đám người yên tĩnh, làm đội trưởng trẻ tuổi càng cau mày: "Một đám tiện dân, chẳng lẽ dám làm lại không dám nhận sao? Đúng là phiền phức."

Mọi người mang vẻ mặt khác nhau, nhưng không ai dám để lộ bất bình trong lòng, Benson biến sắc, bước lên nói: "Ngài hiểu lầm rồi, hung thủ giết người là Martin, hắn vừa chạy mất."

"Nhiều người như vậy cũng không ngăn hắn lại sao? Đúng là phế vật!" Ed không kiên nhẫn nói, "Hắn có đồng lõa không? Ngày thường hắn ở đâu?"

"Ngày thường ở trong tiệm, nhưng cũng không để lại gì ở đây." Benson cong lưng, dường như muốn thu nhỏ cơ thể của mình.

"Nếu không tìm ra manh mối, hôm nay không ai được rời khỏi." Ed nắm chuôi kiếm nói.

Đội tuần tra thuộc về vương quốc, quân đội của một vương quốc không phải thế lực mà lính đánh thuê có thể chống đối, cho dù có người bất mãn, cũng không dám dị nghị, chỉ có thể nhỏ giọng bàn tán.

"Cha, xảy ra chuyện gì......" Cánh cửa bếp mở ra, âm thanh tò mò êm ái của thiếu nữ truyền ra, nhưng khi mái tóc vàng vừa xuất hiện, nàng nhìn thấy một người đàn ông đang dựa vào vách tường thì giật mình mở to hai mắt, theo bản năng muốn hô lên, lại thấy hắn đặt ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.

Hắn cũng không có dấu hiệu nhào về phía nàng, ngược lại có vẻ an tĩnh, Fanny bình tĩnh lại, dò dầu nhìn thoáng qua nơi ánh nến tụ tập, nhìn thấy khôi giáp của đội tuần tra thì nhỏ giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

"Có người giết người, chạy thoát." Hứa Nguyện đè thấp âm thanh.

Động tĩnh ở đây không nhỏ, chỉ là trong quán rượu có rất nhiều người, chút tiếng động này không đủ hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Đôi mắt của cô gái trừng to, nắm chặt chốt cửa: "Là anh sao?"

"Không phải." Hứa Nguyện cười một tiếng, "Tôi chỉ là không muốn dính phiền phức vào người."

Nếu giờ hắn xuất hiện, dù không phải hắn làm cũng phải bị tra hỏi.

"À......" Cô gái nhẹ nhàng thở ra, tay nắm cửa cũng thả lỏng một chút, nàng nhìn thoáng qua đôi mắt dịu dàng của người đàn ông, quay sang phía đại sảnh ồn ào náo động, "Vậy là ai giết người?"

"Là Martin." Hứa Nguyện nói.

Trong mắt cô gái xẹt qua tia kinh ngạc, nhưng lời nói ra khỏi miệng lại rất nhỏ: "Là hắn!"

Sắc mặt nàng chợt trở nên nặng nề và phức tạp, thở dài một hơi, sau đó không có nói gì nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!