Ngón tay đang đỡ gọng kính của Steven khựng lại, nhìn về phía người đang ngồi nghiêm chỉnh trước mặt, cười nói: "Sao ông lại nghĩ vậy?"
Chuyện cậu và Brande tách ra cũng không có người khác biết, người trong thành Tanzan người đều cho rằng cậu rời đi là vì Ed, tuy rằng đúng thật là vì Ed.
"Ồ, tôi đoán thôi." Fabian nói.
Tuy rằng chủ nhân xóa sổ gia tộc Ed, nhưng từ đó về sau hắn không hề hỏi về Steven, cho dù có người đưa tin đến, hắn cũng chỉ là tiện tay lật xem, đội ngũ lính đánh thuê mở rộng, tin tức về Steven đã không còn truyền đến thành Logue.
Tuy rằng chỉ là suy đoán, Fabian lại mơ hồ cảm thấy có lẽ bọn họ đã cãi nhau to đến nỗi Steven rời khỏi thành Tanzan, cho dù trở về cũng không đi đến trang viên, mà chủ nhân cũng không nhắc tới cậu ấy.
Thành Tanzan mất đi sắc màu rực rỡ nhất, Fabian còn tưởng rằng bọn họ thật sự sẽ không gặp lại, không ngờ lại gặp nhau thêm lần nữa, quan hệ giữa cậu và chủ nhân có vẻ rất tốt.
"Đoán?" Steven nhẹ nhếch đuôi mày, vừa thả lỏng cơ thể thì phát hiện thứ đồ trong suốt này khiến cậu choáng váng, nhưng nhìn xa xa thì rõ ràng hơn một chút, "Tôi và Brande quan hệ rất tốt."
Còn tốt như thế nào thì, không tiện nói cho ông, lỡ như ông ta ngồi chết cứng thành cục đá thì không tốt lắm.
"Thôi được." Fabian thấy cậu đeo mắt kính nhìn lên nhìn xuống mà không có gánh nặng tâm lý gì, ngược lại còn nhẹ nhàng thích ý.
Giống như một đứa trẻ, Fabian tìm được từ hình dung thích hợp, viện nuôi dưỡng có một vài đứa nhỏ thấy mắt kính của ông cũng muốn cầm đi chơi.
"Đôi mắt của ông không tốt sao?" Steven đẩy gọng kính hỏi.
Nói đến việc này, Fabian cũng xấu hổ: "Lớn tuổi rồi."
Bởi vì ông tin chắc hai mắt của mình đủ sức đọc sách dưới ánh trăng, không nghe chủ nhân khuyên, hối hận thì đã muộn!
Nhưng chuyện này đương nhiên không thể nói cho chàng trai trẻ xấu tính trước mặt.
Steven nhìn vẻ mặt ông thì nhướng mày, lại nghe được âm thanh từ trên lầu truyền đến: "Từ từ thôi."
Cùng với hai tiếng bước chân xuống lầu, một lớn một nhỏ xuất hiện trong tầm mắt, làm hai người đang nói chuyện nhìn qua.
Brande đi trước, mà Alger được hắn dắt tay đã thay đổi một bộ quần áo sạch sẽ mềm mại, nó rõ ràng không quen mặc chất liệu này, nên vẫn luôn nhìn chằm chằm, còn dùng tay cẩn thận nắm chặt.
Fabian đứng dậy đón, hiền lành chào hỏi đứa bé choai choai: "Chào cháu, cháu chính là Alger sao?"
Alger thấp thỏm nhìn ông, theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía người đang nắm tay mình.
"Vị này là chủ nhân của viện nuôi dưỡng, đừng sợ." Hứa Nguyện mỉm cười nhìn nó.
Alger lại nhìn người trước mặt, nhỏ giọng gật đầu: "Vâng."
"Thật là một đứa bé đáng yêu." Fabian cảm thán, sau đó vươn tay với nó, "Cùng ông tới viện nuôi dưỡng nhé, ở đó có rất nhiều đứa trẻ cùng lứa tuổi với cháu, nhìn thấy cháu nhất định sẽ vui vẻ."
Alger có chút khẩn trương, lại ngẩng đầu nhìn Hứa Nguyện, sau đó cẩn thận giơ tay qua.
Fabian nắm chặt, vỗ vỗ vai đứa bé, Hứa Nguyện buông tay ra, ánh mắt dừng trên người đang ngồi một bên, bước về phía thanh niên đang điều chỉnh gọng kính.
Tóc đỏ rực rỡ, mắt ngọc trong veo, vốn mang dáng vẻ xinh đẹp khí phách, bỗng nhiên đeo cặp kính gọng vàng làm tăng thêm vài phần sang trọng và lộng lẫy, tuy rằng kính có độ cận, nhưng rất đẹp.
"Sao lại đeo cái này?" Hứa Nguyện đến gần cười hỏi.
Steven đẩy gọng kính trên mũi, nhìn người đi tới thì vội chớp mắt xua đuổi cảm giác choáng váng đau đầu: "Có thể nhìn rõ đồ vậy ở xa."
"Thứ này có độ cận, không thể tùy tiện đeo." Hứa Nguyện nâng cặp kính trên mũi cậu lên, nhìn đôi mắt có chút mờ mịt của cậu nói, "Nếu đeo lâu, sau này tháo xuống sẽ không thấy rõ nữa."
Steven chớp đôi mắt chua xót, nghe lời tháo gọng kính xuống, cười nói: "Thứ này rất tinh xảo xinh đẹp."
"Thích thì anh có thể làm một cặp kính không độ cho em chơi." Hứa Nguyện nhìn cậu đùa nghịch đồ vật giữa hai ngón tay, "Muốn nhìn xa thì dùng kính viễn vọng, nhìn xa và rõ hơn cái này nhiều."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!