Chương 47: Cô bé bán diêm (6)

Nụ hôn tách ra, hơi thở hỗn loạn gần sát nhau, đôi mắt kim sắc nhìn vào đôi mắt xanh lục đang chậm rãi mở, thấy vẻ mờ mịt trong đó thì hiện lên ý cười, ôm người mặt đầy mây đỏ vào trong lòng ngực: "Em ổn không?"

"Đợi một chút……" Steven chôn mặt vào hõm vai đối phương, làm nhịp tim và hô hấp bình tĩnh lại.

Đầu óc cũng bắt đầu tỉnh táo, hầu kết nhẹ nhàng di chuyển, điều khiến cả người cậu mềm nhũn không chỉ là vì cậu đ ộng tình, còn có người đang ôm cậu.

Nụ hôn đầy tính xâm lược như tước đi vẻ ngoài dịu dàng của hắn, nhưng kỳ thật ngay cả nụ hôn cũng triền miên dịu dàng, làm người say mê.

Khó trách được nhiều người theo đuổi.

Nụ hôn này khiến trái tim nóng bỏng, chỉ là có một điều không tốt, đối phương có thể làm cậu thở hổn hển, tay chân nhũn ra, nhưng dường như cậu lại không thể làm Brande trở nên giống cậu.

Không đến nỗi thất bại, chỉ là……

"Không phải anh không có kinh nghiệm sao?" Steven hít sâu một hơi, chỉ để lại chút ấm áp trong lòng, ngồi thẳng người nhìn hắn.

Hứa Nguyện thuận thế buông thanh niên đã đứng lên, nhìn ánh mắt dò hỏi của cậu thì cười nói: "Xem khá nhiều."

"Em cũng xem không ít." Steven không nhận thua.

"Vậy thì là vận dụng lý thuyết vào thực tiễn nhanh hơn?" Hứa Nguyện suy tư.

Có lẽ hắn nên bình tĩnh một chút, có thể quan sát phản ứng của thanh niên, đem những kiến thức đã từng đọc áp dụng vào thực tiễn.

So với bản thân, hắn càng muốn thấy vẻ mê say xinh đẹp và phản ứng thoải mái của thanh niên hơn.

"Hừ……" Steven nhẹ nhàng dời mắt, nói: "Xem ra em vẫn phải nỗ lực."

"Cố lên." Hứa Nguyện vỗ nhẹ lên đ ỉnh đầu cậu.

Steven bật cười, chậm rãi vòng tay qua cổ tay hắn, đặt một nụ hôn lên đôi môi luôn ngậm ý cười: "Em sẽ cố gắng."

Ngọn lửa tình yêu thiêu đốt trái tim, cậu quả nhiên rất thích người này.

Vậy thì trước mắt lấy người này cũng ý loạn tình m3 làm mục tiêu hướng tới đi.

"Kiếm của em cấn anh rồi." Hứa Nguyện rũ mắt nhắc nhở.

Steven cúi đầu, lấy thanh kiếm trên eo xuống: "Thứ này có đôi khi không nghe lời, anh ở một mình mà không mang theo kiếm sao?"

"Không sao, trên người luôn có dao găm, ngày thường không dùng tới." Hứa Nguyện mỉm cười, "Chỗ em nếu không thêm đồ đạc, vậy vật dụng mùa đông có muốn dùng giống cửa hàng không?"

"Có những gì?" Steven hỏi.

"Trứng gà, củi gỗ và sữa bò." Hứa Nguyện nói.

Steven nghiêng đầu nhìn hắn, nhếch đuôi mày nói: "Nếu cung ứng thì giá cả thế nào?"

Mấy thứ này cậu đi bộ một vòng là có thể mua đầy đủ.

"Một lần mười đồng." Hứa Nguyện ngẫm nghĩ nói.

"A? Vậy em giúp anh đưa đồ tới nhé." Steven nhìn hắn cười nói, "Dù sao bây giờ em cũng không việc gì làm."

Hứa Nguyện hơi giật mình, nhìn thanh niên luôn không chịu ngồi yên: "Lần này tới không mang theo hàng hóa sao?"

"Có mang một ít hàng hóa từ thành Isdar đến đây, nhưng không vội." Steven nói.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu tới thành phố này, tuy rằng cũng hiểu đại khái giao thông đường thủy giữa thành Isdar và thành Logue vào mùa đông không được thông suốt, nhưng không hiểu nhiều về giá cả hàng hóa trong hai tòa thành, tùy tiện mua hàng rất có thể bị tổn thất trong quá trình vận chuyển, vất vả mang đến còn lỗ tiền, mất nhiều hơn được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!