Chương 46: Cô bé bán diêm (5)

Hắn đột nhiên chuyển đề tài, Steven hơi ngạc nhiên, cậu ngước lên nhìn đôi mắt nhiễm vài phần đen tối đang dời đi của hắn thì hiểu ra, duỗi tay túm lại người đứng dậy, nở nụ cười: "Có phải anh muốn ngủ với em không?"

Hứa Nguyện dừng lại, quay đầu nhìn thanh niên vừa thẳng thắng vừa ngượng ngùng, bỗng cảm khái sự thần kỳ của Thần sáng thế, tự hỏi làm thế nào có thể lớn lên với tính cách phóng khoáng nhiệt tình rồi lại ngây thơ như vậy: "Đúng vậy."

Lần này đến lượt Steven ngơ ngẩn, cậu bất giác siết chặt nắm tay, phát hiện mình đang kéo cổ tay đối phương, nhiệt độ nóng bỏng truyền lại, nhưng cậu không muốn buông ra, chỉ là khi phát hiện khí chất xâm lược mơ hồ toả ra từ người đàn ông thì ngừng thở: "Chúng ta là người yêu, muốn ngủ thì ngủ."

Cậu chưa từng thấy có ai đang xông trận mà dừng giữa chừng, cho dù là trong lúc thám hiểm, những đôi tình nhân đều có thể tùy tiện tìm một chỗ khi có hứng thú, tuy rằng rất dễ bị độc trùng hoặc là rắn độc cắn chết, nhưng chúng nó cũng không ngăn được ái tình của bọn họ.

Hứa Nguyện nhìn thanh niên hơi mím môi, trở tay cầm lấy tay cậu, lúc đôi mắt xanh ngọc bích kia chuyển động thì cúi người hôn lên khóe môi, sau đó xoa đầu cậu, cười nói: "Anh còn chưa háo sắc đến mức này."

Nếu hiện tại chạm vào cậu, hắn thậm chí có thể dựa vào phản ứng ngây ngô của cậu mà bắt nạt cậu từ trong ra ngoài, mà hắn có thể đảm bảo, thanh niên không hề có sức chống trả.

Lời mời gọi vừa ác liệt vừa hấp dẫn, nhưng đây không phải cách đối xử với người yêu.

Tuy Steven không hiểu vì sao hắn lại nghĩ thiếu kiên nhẫn là sai, nhưng Brande vốn đã không giống người khác: "Anh thật sự không ngủ?"

"Thật." Hứa Nguyện thả tay cậu ra, xoay người lấy áo choàng và mũ, "Anh đưa em về."

"Không cần, em biết đường." Steven đứng dậy, cầm lấy kiếm của mình.

Tuy rằng lần đầu tiên cậu tới, nhưng làm thế nào để về lữ quán thì cậu vẫn biết.

Hứa Nguyện ngoái đầu nhìn thanh niên tùy tiện vuốt tóc ra sau, định nói cậu có thể gặp nguy hiểm, nhưng thành Logue tuyệt đối không nguy hiểm như dã ngoại, ban đêm còn có dong binh tuần tra, lấy thân thủ của thanh niên thì trêu chọc cậu mới là xui xẻo, có vẻ như không cần phải đưa cậu về, mà thế giới này các cặp tình nhân tạm biệt nhau đều là ai về nhà nấy.

"Vẫn nên đưa em về thì hơn." Hứa Nguyện nghĩ đủ loại nguyên nhân cậu có thể trở về một mình, nhưng vẫn cười nói, "Coi như anh không yên tâm."

"Không yên tâm cái gì?" Steven đỡ chuôi kiếm nhếch môi nói, "Chẳng lẽ sợ em chạy?"

"Cũng không phải không có khả năng." Hứa Nguyện khoác áo choàng, lưu ý xem meo meo đang ở đâu rồi mở cửa cười nói, "Vẫn phải xác nhận địa điểm mới được."

Steven nhẹ nhàng vuốt v e chuôi kiếm, tuy rằng cậu biết Brande chỉ đang nói giỡn, nhưng vẫn khiến cậu cảm thấy vui vẻ, cậu vuốt tóc ra sau rồi đội mũ choàng lên, cười nói: "Thôi, đưa em về anh còn phải quay lại, lỡ như túi tiền lại bị người trộm mất, không có ai giúp anh lấy về đâu."

Hứa Nguyện bật cười, nhìn cậu đi ra cửa: "Lúc nãy chỉ là chưa kịp."

"Đi đêm trong gió tuyết không phải chuyện thú vị gì." Steven ra ngoài, cảm nhận hơi lạnh ập đến trong nháy mắt, "Nếu anh một mình trở về, em cũng sẽ lo lắng, ngày mai gặp lại."

Cho dù biết hắn sẽ không có chuyện gì, nhưng cậu cũng sẽ lo lắng.

Hứa Nguyện nhìn cậu mỉm cười rồi dứt khoát bước vào trong tuyết, chậm rãi thở ra một làn khói trắng: "Trước khi em tìm được chỗ định cư thì có thể tạm thời ở chỗ anh, còn tiết kiệm tiền thuê phòng."

Bóng người đang bước đi dưới tuyết tạm dừng lại, sau một lúc lâu mới xoay người nói: "Lúc nãy anh muốn nói chuyện này với em phải không?"

Có lẽ khi đó người này vẫn chưa nghĩ đến chuyện có nên ngủ với cậu hay không, mà chỉ muốn giữ cậu ở lại qua đêm.

Hứa Nguyện gật đầu cười nói: "Được không?"

"Ồ, đề nghị rất hấp dẫn." Steven thổi một bông tuyết sắp dừng trên chóp mũi mình, khẽ thở dài, "Nhưng em sợ em sẽ bò giường anh lúc nửa đêm mất."

Cậu vẫn chưa thích ứng với việc tiếp xúc thân mật với người trong lòng, nhưng nói không khát vọng là không có khả năng, hơn nữa một khi giải phóng cảm xúc đang bị đè nén, có lẽ nó sẽ thoát khỏi tầm kiểm soát.

Những người l@m tình đến mất khống chế hoàn toàn có thể chứng minh cậu không lo lắng suông.

Tuy rằng lúc trước cậu cảm thấy mình sẽ không như vậy, nhưng giờ thì không chắc lắm, mà người yêu của cậu lại là một người khá bảo thủ.

Hứa Nguyện nhìn thanh niên đứng trong tuyết, ngẫm nghĩ rồi nói: "Nếu anh nói anh không ngại thì sao?"

Steven chớp chớp đôi mắt, đột nhiên cảm thấy gió đông cũng không lạnh như mình nghĩ: "Brande tiên sinh, em sẽ xem những lời này của anh là lời mời gọi."

"Đúng vậy." Hứa Nguyện thấy sương trắng trước mặt cậu bay toán loạn thì cười khẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!