"Người trẻ tuổi, cậu phải biết rằng, dù con thuyền có kiên cố đến đâu, va phải đá ngầm đều sẽ bị phá hủy." Mahler lật xem trang thiết kế thứ hai, có thể đoán được việc đóng một con tàu với nhiều chiếc đinh như vậy phiền phức đến mức nào.
"Nhưng cơ hội sống sẽ tăng lên một chút." Hứa Nguyện nói.
Mahler ngước nhìn thương nhân trẻ tuổi trước mặt, sau một lúc lâu mới nói: "Thôi được rồi, sang năm đến đây nhận thuyền."
"Được, đây là tiền đặt cọc." Hứa Nguyện ra hiệu, Fabian nhanh chóng đưa rương tiền qua, "Năm sau gặp."
"Ừm……" Mahler ngáp một cái, rút tẩu thuốc từ bên hông ra.
Hứa Nguyện mỉm cười, dẫn người rời đi, thành Isdar rất phồn hoa, cũng rất đẹp, những cây cọ trên bờ biển làm nơi này có phong cảnh khác hẳn biển Logue, nhưng nó không phải là nơi thích hợp để sống đối với những người không thể ngồi thuyền trong một thời gian dài như đám người Fabian, lúc trở về, Hứa Nguyện mua sắm một lượng lớn xe ngựa và chiến mã để chở người và hàng hóa về, khiến các dong binh thở phào một hơi.
Di chuyển bằng đường bộ không thể nhanh hơn đường biển, từ thành Isdar đến trấn Logue, phải xuyên qua một ít rừng rậm và thị trấn nhỏ hơn, bọn họ từ thành Tanzan xa xôi đến trấn Logue, trên đường đều không gặp được nguy hiểm gì đáng nói, nhiều lắm là gặp được sói lạc đàn.
Nhưng lần này lại gặp phải cướp biển.
Ánh lửa đốt cháy làng chài cách đó không xa, mùi máu tanh nồng và khói bụi truyền đến, trên bờ biển có một số thuyền mái chèo đang neo đậu, đầu thuyền còn treo cờ rất giống đầu lâu, các dong binh cưỡi ngựa lập tức rút kiếm, dừng xe ngựa nhìn về phía làng chài, đường về của bọn họ phải đi qua nơi đó, giờ có muốn tránh cũng không kịp nữa.
"Chủ nhân, ngài mau quay lại trước đi, chờ chúng tôi giải quyết xong nơi này sẽ về đón ngài." Thủ lĩnh lính đánh thuê cưỡi ngựa đi tới trước xe ngựa, nói.
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, đã có bóng người vọt ra từ trong làng chài, gã mặc bộ quần áo cũ nát bạc màu, trên mặt trên tay chi chít sẹo, rất hưng phấn xông lại đây: "Có thương đội! Chỉ có mười mấy lính đánh thuê!"
Gã vừa dứt lời, nỏ tiễn trong tay đã bắn về phía này, mà phía sau gã, vài tên hải tặc cưỡi ngựa cầm vũ khí vọt ra, vẫy Lasso trên tay.
Mũi tên bị lính đánh thuê dùng tấm khiên ngăn lại, đồng thời phối hợp với cung nỏ mà mình mang theo, làm mấy người đang xung phong tấn công ngã xuống đất, nhưng trận chiến tầm xa này không kéo dài được lâu, dưới tác dụng của dây Lasso, những tên cướp biển dường như không muốn sống mà vung đao nhào lên.
Đao kiếm va chạm với tấm khiên, hai bên đánh giáp lá cà, những tên cướp biển không chỉ tấn công mỗi lính đánh thuê, mà còn nhân cơ hội chém ngựa.
Khi lên chiến trường, chiến mã sẽ được mặc khôi giáp, thường là chiến lợi phẩm của người thắng, nhưng đám người Hứa Nguyện chỉ trên đường trở về, không để ngựa mặc khôi giáp, mà những tên cướp biển hung ác sẽ không để ý chiến lợi phẩm linh tinh này.
Đối với bọn họ mà nói, ngựa sống là súc vật, ngựa chết chính là thịt.
Đao kiếm chém xuống, ngựa bị sợ hãi hí vang, lúc tên mặt sẹo đang đắc ý cười to, thì bỗng nhiên cảm thấy ngực mình đau xót, cúi đầu nhìn cung tên đâm thủng ngực mình, máu chảy ra, gã ngẩng đầu lên, chỉ kịp nhìn thoáng qua người đàn ông không biết đã ra khỏi xe ngựa từ lúc nào, sau đó ngã ầm xuống dưới đôi mắt kim sắc kia.
Còn chưa đánh được đoàn thương nhân, mà phe mình đã tử thương mấy người, điều này khiến lũ cướp biển tức giận.
"Giết tên đang cầm nỏ tiễn trước!" Có một tên cầm cung nỏ bắn về phía người đàn ông đứng cạnh xe ngựa.
Những tên khác cũng nhanh chóng hưởng ứng, thòng lọng và giáo mác tập trung hỏa lực nơi này, những tên dong binh chiến đấu là vì bảo vệ chủ nhân, một khi chủ nhân đã chết, đám người dựa vào tiền làm việc này sẽ không liều mạng bám trụ.
Tiếng cung tên xé gió lao đến, tuy có lính đánh thuê dùng khiên ngăn cản dây thòng lọng nhưng vẫn ngã xuống ngựa, mũi tên quá nhanh, ngay khi bọn cướp biển sắp cười đắc thắng, thì người đàn ông kia đã rút kiếm ra, mũi tên gãy đôi cắm xuống mặt đất, ngọn giáo cũng bị hắn né được, vị chủ nhân có vẻ ngoài giàu sang không mặc áo giáp cũng không lui về sau, ngược lại còn bước về phía bọn họ, hắn trở tay rút ngọn giáo cắm trên đất, khi lưỡi kiếm xẹt qua cổ một người, ngọn giáo trên tay cũng đâm xuyên qua ngực hai kẻ ngồi trên lưng ngựa!
Hai bên vốn đang chém giết bên vì cảnh tượng này mà kinh ngạc khựng lại, Hứa Nguyện đẩy một thanh đao rơi xuống đất, nói: "Đừng phân tâm!"
"Rõ!" Các dong binh đồng loạt hô, trong lúc lưỡi kiếm của chủ nhân lại xuyên qua ngực một người thì bọn họ cũng rút kiếm xông lên.
Bên này giảm bên kia tăng, sĩ khí dĩ nhiên không giống nhau, cho dù có cướp biển muốn chạy trốn, nhưng cũng đã muộn, kẻ đứng gần bị chém giết, kẻ chạy xa thì bị bắn chết.
Máu tươi chảy đầy đất, chờ đến khi tên cướp biển cuối cùng gục xuống, xung quanh chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía người đàn ông đang rút kiếm về, lau sạch máu trên thân kiếm rồi tra vào vỏ.
Hành động cùng ngày thường khác xa nhau, lại vẫn tao nhã thong dong trước sau như một, trong đôi mắt kia thậm chí không có chút sát ý, chỉ có cảm xúc phức tạp không rõ ràng.
"Ôi, chủ nhân, ngài không sao chứ?" Fabian trốn trong xe ngựa vội vàng kéo cửa xe hỏi.
Ông lên tiếng đánh vỡ bầu không khí yên tĩnh, các dong binh hoàn hồn, rất khó hình dung cảm giác sởn tóc gáy lúc này, vội vàng hỏi: "Chủ nhân?"
"Đi xem trong thôn còn cướp biển hay dân làng sống sót hay không." Hứa Nguyện nhìn lướt qua thi thể bọn cướp biển, ngước mắt nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!