Chương 43: Cô bé bán diêm (2)

"Chủ nhân, đã chọn xong viện nuôi dưỡng, là tòa nhà vừa vừa mới mua nằm sâu trong rừng, người bình thường sẽ không dễ dàng phát hiện." Fabian đưa khế ước mua nhà cho hắn.

Nơi này cũng chưa ban cho vị quý tộc nào làm đất phong, nhưng có thể mua bán, chẳng qua có thể vào ở hay không thì phải xem người mua.

"Làm tốt lắm." Hứa Nguyện cầm khế ước nhìn thoáng qua, nói, "Tình huống gần đây thế nào?"

"Những đứa trẻ mồ côi lưu lạc đều đã ôm về." Fabian hơi chần chờ nói, "Trường hợp khác không thể tùy tiện ra tay, chỉ cho chút đồ ăn và tiền đồng."

Cho dù những đứa trẻ nó nhìn rất đáng thương, nhưng vẫn còn cha mẹ, một khi tùy tiện ôm đi là sẽ xảy ra vấn đề.

"Gần đây có tu viện nào không?" Thời gian này Hứa Nguyện cũng không đi ra ngoài, thị trấn này không lớn, rất dễ đi dạo xong, nhưng hắn không nhìn thấy tòa nhà nào tương tự với tu viện.

"Ở thị trấn kế bên." Fabian nói, "Tu viện ban đầu ở đây đã phá sản."

Tu viện cũng có đồng ruộng cần kinh doanh, thường xuyên cứu tế theo định kỳ, nếu kinh doanh không tốt thì sẽ dẫn đến phá sản.

"Vậy thì xây cái khác đi." Hứa Nguyện trầm ngâm nói, "Dùng để cứu trợ một số đứa trẻ theo định kỳ."

"Vâng." Fabian đáp, "Tôi sẽ lập tức chọn địa điểm."

"Không cần vội, mùa xuân năm sau hãy khởi công." Hứa Nguyện nếm thử bánh mì vừa mang về, cười nói, "Trước tiên cứ tận hưởng năm nay đi."

"Vâng." Fabian gật đầu, trước khi đi thì hỏi, "Chủ nhân, ngài thích bánh mì cửa hàng này sao?"

Có lẽ ông có thể chuẩn bị món này vào buổi tối Đêm giao thừa.

"À, bánh mì này không đủ lượng đường." Hứa Nguyện cắn thêm một miếng nữa, nói: "Nếu ngọt hơn một chút sẽ ăn ngon hơn."

Hắn đã mua bánh mì đắt nhất cửa hàng, nhưng lượng đường vẫn không đủ, cũng đồng nghĩa nơi này có cơ hội kinh doanh.

"Vâng, tôi hiểu rồi." Fabian gật đầu nói.

Trong số hàng hóa được vận chuyển tới đầu xuân, số lượng kẹo sẽ nhiều hơn một chút.Năm mới ở thế giới này là vào cuối tháng 12, đến ngày cuối năm, thị trấn luôn chìm trong lớp tuyết dày cũng giăng đèn kết hoa, tiệm bánh mì mở từ sáng sớm đến tối mịt, mùi thơm của nướng gà tây nướng lan tràn khắp đường phố, thường xuyên khiến đường người nhịn không được dừng chân.

Hứa Nguyện nướng mấy chục con vịt và ngỗng lớn, thịt và rượu mạch nha thơm lừng đủ để những người xa nhà vượt qua một đêm giao thừa hạnh phúc.

Mà những viên kẹo được phân phát ra càng khiến bọn họ hết lời khen ngợi chủ nhân của mình trong lúc say.

Đêm giao thừa có nghĩa là một năm cũ đã qua, khắp nơi tưng bừng náo nhiệt, Hứa Nguyện đội mũ khoác áo choàng ra cửa, đi qua mỗi góc đường trong thị trấn, hắn thấy một vài đứa trẻ, nhưng một số thì có cha mẹ dắt tay, một số đang đùa giỡn đuổi bắt nhau, cũng có một số mau chóng chạy vào nhà đóng cửa lại. Mà khi hắn trở về, có người đến báo cáo lại nhặt được một đứa trẻ, nhưng đặc điểm mô tả thì không giống với ghi chép của tuyến thế giới.

Cho đến lúc bình minh ló dạng, không còn ai đến báo cáo nữa, nguyện vọng được tiếp nhận kia lại không tuyên bố thất bại.

[Xem ra không phải năm nay.] Meo meo nhìn ra bên ngoài, cuối cùng tuyết cũng ngừng rơi.

[Sẽ gặp được thôi.] Hứa Nguyện rời khỏi cửa sổ nói.

Qua năm mới, thời tiết lạnh hơn, nhưng khoảng cách mùa xuân đến đã không còn

xa........

Mùa xuân ở trấn Logue phồn thịnh hơn mùa đông rất nhiều, băng tuyết tan rã, thương đội liên tục chạy đến đây, cho dù phải vượt qua những bãi tuyết tan lầy lội.

Rất nhiều cửa hàng mở cửa lại, lữ quán chật kín người, thậm chí có rất nhiều người phải ngủ ngoài trời.

Những con thuyền mới lắp ráp được hạ thủy, phá vỡ lớp băng mỏng trên biển, thuyền trưởng và những thủy thủ khuân vác hàng hóa, hy vọng một chuyến đi có thể mang đến lợi nhuận phong phú.

Đối với trấn Logue mà nói, đây chỉ là một ngày xuân bình thường, nhưng vẫn có chút khác biệt so với trước kia, một vị thương nhân mới đến đã chiêu mộ rất nhiều thợ thủ công trong thị trấn và các vùng lân cận, dự định xây dựng một tòa nhà ven rừng cách đây không xa, nhưng chuyện này chỉ nói lên vị thương nhân này rất giàu có, cũng không gì quá hiếm lạ.

Điều khiến hắn khác biệt với các thương nhân là hắn sẵn sàng tài trợ xây dựng một tu viện mới trong thị trấn nhỏ này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!