Quốc vương nhiệt tình giới thiệu vị Bá tước Brande mới ra lò, mà chuyện khiến sắc mặt một vài quý tộc càng khó coi là khi hắn vừa bước vào yến hội, bọn họ còn tưởng hắn sẽ bị mọi người xa lánh, nhưng sự thật là người trẻ tuổi tuấn mỹ kia đã được các quý tộc vây quanh.
Bọn họ nhiệt tình mời hắn, thái độ cực kỳ thân thiện, thậm chí ngay cả Bá tước Alleyne cũng chủ động đi đến chào hỏi, cũng mời hắn ngồi cùng nhau, mà con báo đen khiến cho các quý tộc sợ hãi không những không cắn hắn, ngược lại còn nhường vị trí.
"Nigel quả nhiên rất thích ngươi." Hôm nay Bá tước Alleyne cũng không định nói chính sự, hắn chỉ cần cho mọi người biết quan hệ giữa hắn và Brande rất không tồi.
Tuy hắn không cần dựa vào vị Bá tước vừa được tấn phong này, nhưng thực lực và tài phú của trang viên Brande cũng đủ để bọn họ ngồi cùng bàn ăn cùng mâm.
Cho dù ba năm trước người thanh niên này còn vì quy tắc của thành trì mà dâng cho hắn mười ngàn đồng vàng, lúc ấy ngay cả hắn cũng không nghĩ đến đối phương có thể lớn mạnh đến tình trạng này, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, tài phú và thực lực đủ để thay đổi địa vị lẫn nhau.
Những kẻ không chấp nhận hiện thực sẽ phải rớt đài, cũng không thể trách người khác.
"Nó là một đứa trẻ xinh đẹp." Hứa Nguyện nhìn báo đen nằm bên cạnh, cười nói.
Dù là bộ lông hay cơ bắp, đều hiện rõ sự khoẻ mạnh và sức bật.
"Dã thú đơn thuần nhất, chúng nó chỉ công nhận kẻ mạnh." Bá tước Alleyne gãi gãi cằm báo đen đang đối diện với Brande lại chủ động dời mắt.
Hứa Nguyện nghe vậy chỉ cười một tiếng, lại không phủ nhận.
Yếu thế đôi khi là để không quá nổi bật, ẩn nấp trong đám người, nhưng nếu thể hiện sự yếu đuối giữa bầy sói đang rình rập, sẽ bị xé rách chia nhau.
Yến hội tổ chức rất thuận lợi, rượu ngon mỹ thực được nữ hầu nối đuôi nhau đem lên, mỗi món ăn đều đang triển lộ sự giàu có và tài lực của Quốc vương, những nhà nghệ thuật và nghệ sĩ ra sức thể hiện tác phẩm ưu tú của bọn họ, hy vọng có thể được các quý tộc thưởng thức hoặc là săn đón.
Âm nhạc không ngừng vang lên, mà trong buổi thịnh yến hoa lệ kia, Hứa Nguyện cũng thấy được vị công chúa Andrea được trưởng nam nhà Bá tước Alleyne dắt tay đến.
Nàng mặc một bộ váy xòe cực kỳ hoa mỹ, tư thế tao nhã đoan trang, cho dù tóc dài đã búi lên, nhưng khuôn mặt mỹ lệ kia vẫn làm không ít người ghé mắt, chỉ là không ai dám thật sự nhìn chằm chằm nàng.
Mà Quốc vương đang ngồi uy nghiêm khi thấy nàng cũng lộ ra nụ cười từ ái, thậm chí cho nàng một cái ôm, nhỏ giọng chỉ cho nàng tên tuổi của các quý tộc trong đại sảnh.
[Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng ngài hoàn thành nguyện vọng của công chúa, đạt được 10 000 điểm khen thưởng của thế giới.
Tổng điểm: 3.605.7610.000.]
Quốc vương chỉ dẫn, công chúa điện hạ nhấc theo làn váy cũng nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn qua, sau một lúc kinh ngạc thì nở nụ cười dịu dàng đi về phía này.
"Chúc một ngày tốt lành, Bá tước Brande." Nàng đi tới gần, hơi gật đầu hành lễ.
"Chúc một ngày tốt lành, Andrea công chúa điện hạ." Hứa Nguyện nhìn công chúa đoan trang ưu nhã trước mặt, khẽ nâng bàn tay đang duỗi lại của nàng, cúi đầu chạm nhẹ lên bao tay tơ lụa.
Hai bên chào hỏi, khi Hứa Nguyện buông tay nàng ra, Andrea lần gật đầu mỉm cười, giống một đóa hoa hồng nở rộ, âm thanh cũng dịu dàng mềm mại: "Hy vọng ngài có thể hưởng thụ yến hội hôm nay."
Nàng được người cẩn thận che chở, vì nàng che chắn cực khổ của thế gian, lại bởi vì một lời tiên đoán sẽ gả cho binh lính mà bị quốc vương nuôi trong cung điện xung quanh xây kín tường thành.
Trong tuyến thế giới cũ, nàng bị binh lính có được hộp mồi lửa trộm đi rất nhiều đêm, thậm chí khi Quốc vương muốn bắt gã, cũng bị quỷ cẩu của gã phá hủy toàn bộ quân đội, sức mạnh chính là quyền lực, gã được mọi người nâng lên làm Quốc vương, đồng thời thả nàng ra khỏi cung điện kín mít, cưới nàng làm hoàng hậu.
Nhưng đây cũng không phải khởi đầu của hạnh phúc, bởi vì Quốc vương tân nhiệm yêu thích xa hoa và tiêu xài lãng phí, không hề để tâm trị vì quốc gia này, bên cạnh gã chỉ có những người xu nịnh, chỉ cần ca ngợi gã là có được lợi ích, đó là một hồi cuồng hoan hỗn loạn, tất cả những người không đồng ý đều bị vũ lực trấn áp, ba con quỷ cẩu vẫn bảo vệ Quốc vương, những người khác ngay cả công chúa cũng không thể làm gì, mặc dù nàng đã ra khỏi cung điện kín mít, nhưng kỳ thật chưa bao giờ được tự do.
[Ta thành kính tín ngưỡng thần linh, xin ngài hãy lấy đi quyền lực trên tay Hante, đừng để hắn trở thành người thống trị quốc gia này, ta nguyện ý dâng lên sinh mệnh của mình.]
Nàng đã từng tuyệt vọng cầu nguyện.
"Hy vọng ngài có được một tương lai tốt đẹp." Hứa Nguyện nhìn nàng cười nói.
"Cảm ơn lời chúc của ngài." Công chúa hơi ngạc nhiên, đôi mắt sáng ngời cũng lộ ra ý cười, nàng cẩn thận nhấc làn váy đẹp đẽ quý giá, xoay người trở về cạnh phụ vương, cũng ngồi vào vị trí cạnh ông.
Yến hội tổ chức rất hoàn mỹ và trọn vẹn, kết thúc trong bóng đêm thoang thoảng men say, những vị quý tộc tôn quý được người hầu đỡ lên xe ngựa, rời khỏi vương cung.
So với bọn họ, Bá tước Alleyne trực tiếp nhảy lên ngựa mà thị vệ dắt tới, lôi kéo dây cương vẫy tay ra hiệu, sau đó mang theo báo đen rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!