Chương 41: Hộp mồi lửa (Xong)

Đi qua sông đào bảo vệ thành, lại dọc theo đường nhỏ rất lâu, Hante ngừng lại trước một bụi cỏ ngăn cách con đường, gã quay đầu quan sát xung quanh, sau đó bước vào bụi cỏ đi vào rừng cây.

Rừng rậm yên tĩnh, cả tiếng chim hót cũng không có, chỉ có tiếng bước chân sột soạt và tiếng hít thở bên tai, cây rừng quấn quanh trên đỉnh đầu, dường như nó nối liền với thân cây cổ thụ khổng lồ sâu trong rừng, hình thành một tán dù rất lớn, không thấy mặt trời.

Hante đi mãi cho đến khi nhìn thân cây cổ thụ bị rễ quấn quanh thì nhanh chóng chạy đến, gã hít sâu một hơi, quay đầu lại quan sát xung quanh, sau đó ném bọc vải lam xuống đất, lấy dây thừng ra, cột tấm vải và túi hông.

Một đầu dây thừng buộc cục đá quăng lên nhánh cây, sau khi kéo chặt thì dẫm rễ cây bò lên trên.

Chỉ là trước kia gã bò rất nhẹ nhàng, giờ muốn muốn đi lên lại phải cố hết sức, lúc đến đỉnh cây thì mặt gã đã đỏ bừng, không thể không ngồi trên miệng giếng th ở dốc, sau đó mới cột dây thừng lên eo, chậm rãi trèo xuống.

Thấy gã biến mất, Steven mới đi từ nơi xa đến, không cần tìm kiếm cũng đi thẳng tới cây cổ thụ dính vết giày.

Thân cây thô tráng đến mức cần vô số người mới vây kín được, rễ cây chằng chịt như ổ mãng xà quấn quanh, mà phía trên đỉnh cây có một dây thừng đang treo ở đó không ngừng lay động.

Cậu gỡ mũ choàng xuống, đợi dây thừng ngừng lắc lư mới buông lỏng tay cầm chuôi kiếm, bám vào rễ cây chằng chịt, nhẹ nhàng leo lên đ ỉnh, không ngoài dự đoán thấy được một cái động sâu không thấy đáy, nó không giống một hốc cây, mà giống một cái giếng sâu.

Rừng rậm bên ngoài thành Tanzan rất tươi tốt, không ai ngờ lối vào bảo tàng lại nằm trong cánh rừng cách thành trì nửa ngày đi bộ.

Tìm lâu như vậy, cuối cùng cũng tìm được rồi.

Có chút kỳ diệu, nhưng lại không kích động như trong tưởng tượng, Steven ngồi trên cửa động vịn thân cây, nhẹ nhàng giật giật chóp mũi, ngửi được mùi máu cũ kỹ thì nhíu mày.

Có lẽ lúc trước cậu đã đoán sai rồi, tấm vải lam đó chưa chắc là chốt mở của bảo tàng, mà là tấm khiên ngăn chặn một ít nguy hiểm, nếu không Hante sẽ không dứt khoát leo xuống như vậy.

Có bảo đảm thì dĩ nhiên không sợ, cậu không có gì trong tay tốt nhất là không nên đi xuống.

Trong lúc Steven ngồi ở cửa động, Hante đã xuyên qua hành lang dài cổ xưa hoa lệ đi tới cánh cửa quen thuộc, nhưng mục tiêu của gã không phải cánh cửa này, mà là muốn đi qua cánh cửa đầu tiên, cánh cửa thứ hai rồi mở cánh cửa thứ ba, nhét vào túi vô sô đồng vàng, là gã có thể trở lại cuộc sống giàu có như trước kia.

Chỉ cần mở cánh cửa đầu tiên, ôm quỷ cẩu bên trong đặt lên tấm vải, sau đó lại rút tấm vải ra, mở tiếp cánh cửa thứ hai…… Hante chuẩn bị sẵn tư thế, hít sâu một hơi đẩy cánh cửa cao lớn ra, thấy được quỷ cẩu có đôi mắt to như chén trà quen thuộc.

Hừ, đúng là vô dụng, vậy mà lại bị người bắt được, hại gã làm mất hộp mồi lửa.

Hante nói thầm trong bụng, vừa mở cửa đã nhanh chóng chạy về phía quỷ cẩu, nhét tấm vải lam dưới chân nó.

Đúng vậy, tuy rằng lúc ấy mụ phù thủy bảo gã ôm những con quỷ cẩu này lên tấm vải, nhưng lực cánh tay của gã rất khó có thể bế một con chó lớn như vậy lên.

Gã nhét tấm vải lam dưới chân quỷ cẩu, thấy nó cúi đầu thì rút vải lam ra, không thèm nhìn rương tiền đồng chất đống sau cánh cửa.

Lúc gã muốn đi về phía cánh cửa thứ hai, phía trước bỗng bị một bóng đen chặn lại.

Gã không kiên nhẫn ngẩng đầu, đôi mắt to như chén trà của quỷ cẩu đang nhìn chằm chằm gã, sau đó nhe răng nanh sắc bén.

"A! Mày không thể cắn tao!" Hante ngây người ra, nhưng vẫn dùng đến bản năng chiến đấu còn sót lại để nhét tấm vải lam vào bên dưới quỷ cẩu một lần nữa, gã nhét xong rồi, nhưng hàm răng sắc nhọn của quỷ cẩu vẫn mở ra trước mặt gã.

"A!!!" Tiếng kêu thảm thiết thê lương từ đáy động vọng lên.

Steven đang định leo cây xuống thì dừng lại, dò đầu ra nhìn xuống đáy động thăm thẳm, theo bản năng nắm lấy chuôi kiếm.

Không khí ẩm ướt từ phía dưới bốc lên cuồn cuộn, cũng mang theo mùi máu xộc vào mũi, đây tuyệt đối không phải máu của một người, Steven kinh hoàng, lại nghe được tiếng kêu cứu từ bên dưới.

"Cứu!"

"Cứu tôi với!!!"

Steven cảm thấy mình nên rời khỏi nơi này, nhưng thân thể lại không chịu nhúc nhích, hay là xuống nhìn một cái, nếu có thể cứu người thì cứu, nếu không được, vậy chỉ có thể tự bảo vệ mình.

Suy nghĩ chỉ lướt qua trong nháy mắt, cậu dùng một tay quấn dây thừng trên cây, đang định dựa vào vách động nhảy xuống thì nghe tiếng vó ngựa và tiếng gọi từ xa: "Steven!"

Âm thanh quen thuộc đến tận linh hồn làm cậu ngừng lại, cúi đầu nhìn người đang giục ngựa chạy đến dưới tàng cây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!