Chương 39: Hộp mồi lửa (39)

"Cậu tìm gì sao?" Hứa Nguyện nhìn thanh niên đưa lưng về phía mình hỏi.

"Ừm, đột nhiên nhớ tới tôi phải đi gặp Moreton." Steven nghe được giọng hắn thì rất kích động, nhưng lúc này cậu bỗng không dám nhìn mặt đối phương, đúng là hỏng bét mà, "Tôi đi trước."

"Sắp đến giờ ăn trưa rồi." Hứa Nguyện nhìn cậu định rời đi, nói: "Ăn xong rồi đi."

"Tôi đến quán Benson ăn." Steven một tay đỡ chuôi kiếm, một tay vẫy vẫy ra sau, muốn tỏ vẻ không khác gì ngày thường, nhưng lòng bàn tay lại ngứa ran, trong lòng cực kỳ hối hận.

[Mỹ nhân sốt ruột ghê.] Meo meo nằm trên nóc dò đầu ra nói.

[Bởi vì lòng biết ơn.] Hứa Nguyện nhìn thanh niên phóng khoáng rời đi thì cười một tiếng, đi vào trong phòng.

Dù là lão Bert, Moreton hay là Benson, lúc hoạn nạn quan tâm và giúp đỡ đều là đưa than ngày tuyết, đủ khiến thanh niên vượt qua khỏi trời đông giá rét ghi tạc trong lòng.

[Ký chủ cũng thật bận rộn!] Meo meo phơi nắng ngáp một cái, buổi sáng ăn cơm xong thì không thấy người đâu nữa.

[Vốn lưu động có chút vấn đề, một ít kế hoạch phải tiến hành trước thời gian.] Hứa Nguyện vào nhà ăn, gọi người hầu đem lên một phần cơm đơn giản.

[A? Rất nghiêm trọng sao?] Hệ thống tròn mắt hỏi.

[Không phải chuyện gì lớn.] Hứa Nguyện cười, [Yên tâm đi.]

Chỉ là lần này hắn ra tay, khó tránh bị các quý tộc theo dõi, rất nhiều người muốn chia một chén canh, nên phải nhanh chóng quyết định người hợp tác mới được.

[Meo!] Hệ thống lại yên tâm, lúc nhìn thấy ký chủ vào phòng làm việc thì nhảy lên bệ cửa sổ tiếp tục phơi nắng.

[Bên phía Hante có phát hiện gì không?] Hứa Nguyện hỏi.

[Đêm đó hình như gã mất rất nhiều đồng vàng và nhẫn, nhưng hộp mồi lửa vẫn còn.] Hệ thống nghiêng đầu li3m lông mình.

Bởi vì nó rất cũ, lại chỉ là một hộp mồi lửa, những người đó lặng lẽ vào phòng mò rất nhiều thứ trên người gã, thậm chí không ít người sờ đến hộp mồi lửa kia, hệ thống cũng khẩn trương rất nhiều lần, kết quả không có ai liếc nó một cái.

[Xem ra gã sẽ đề phòng hơn trước.] Hứa Nguyện trầm ngâm nói.

Cho dù Steven không muốn rút dây động rừng, những người khác thấy Hante giàu lên một cách bất thường cũng có thể đoán được gì đó, nhưng hộp mồi lửa vẫn còn, xem ra gã thật sự bảo vệ nó rất tốt.

Sau này phải xem gã lựa chọn như thế nào.

……

"Hầy……" Thanh niên ngồi trên ghế đỡ trán thở dài.

"Cậu bị trộm túi tiền à?" Ánh mắt Moreton rời khỏi vết nứt trên lưỡi kiếm, nhìn về thanh niên đã than thở mấy lần, "Cho dù như vậy, thanh kiếm này cũng bị sử dụng quá mức rồi."

"Ông xem rồi sửa đi." Steven chống cằm lại thở dài một hơi, vẫn không rõ hành động lúc nãy của mình.

Đối mặt những hải tặc hung ác cậu còn không sợ, cho dù là bị nhốt vào nhà giam, cậu cũng có thể ra ngoài, sao bây giờ lại bỏ chạy?

Moreton đều chuẩn bị sẵn tinh thần nghe cậu giảo biện, thấy cậu nói vậy thì ngạc nhiên nhìn thanh niên đang phiền muộn ngồi bên kia: "Cậu làm hỏng chuyện gì sao? Hay là làm mất một bảo tàng?"

"Không phải." Steven nghiền ngẫm tâm trạng của mình, cậu rõ ràng rất muốn nhìn thấy Brande, thậm chí bây giờ cũng muốn, nếu cậu không rời đi, ít nhất có thể ăn trưa cùng đối phương.

Người kia lúc ăn gì đó luôn thong thả ung dung, giống như đang tinh tế bình phẩm hương vị, làm cậu cảm thấy đồ ăn trong mâm hắn ngon hơn một chút.

"Vậy cậu thở ngắn than dài chuyện gì?" Moreton không rõ nguyên nhân thu hồi tầm mắt, nhìn thanh kiếm nói, "Tôi còn tưởng cậu và Brande tiên sinh sẽ tới cùng nhau."

Vừa nghe cái tên này, ngực Steven lại thót lên, nhìn về phía ông: "Sao tôi lại phải tới cùng hắn?"

"Cậu kích động như vậy làm gì? Không phải hai người thường xuyên tới đây cùng nhau sao?" Moreton tặc lưỡi một tiếng, trên mặt lộ vẻ tò mò nhiều chuyện, "Chẳng lẽ cậu đắc tội hắn?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!