Chương 36: Hộp mồi lửa (36)

Hứa Nguyện bưng khay vào trong phòng, sau khi ăn trưa thì gọi người hầu đến lấy gra giường đi nấu nước sôi, còn bộ quần áo đã nhiễm máu đen thì đốt cháy rồi chôn tro dưới đất.

Cách một đoạn thời gian, sẽ có người hầu nhẹ nhàng đến đổi nước ấm bên ngoài cửa, Hứa Nguyện lại chà lau cơ thể vì tái sốt mà nóng lên của thanh niên, nhìn người đã hô hấp thuận lợi xuống thì vào cột giường, nhắm mắt lại.

[Ký chủ ngủ một lát đi, có chuyện gì tui sẽ kêu ngài.] Hệ thống nằm trên đầu giường nói.

Ký chủ bận rộn cả đêm nó cũng không giúp được gì, giờ làm cái đồng hồ báo thức thì không thành vấn đề.

[Được, nhờ mi nhé.] Hứa Nguyện không từ chối, hắn đứng dậy ngồi xuống ghế dài, lấy gối dựa gác đầu nằm xuống.

[Ký chủ yên tâm đi.] Hệ thống nhẹ nhàng vẫy đuôi, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm thanh niên ngủ say.

Mỹ nhân lớn lên đẹp như vậy, những người đó sao có thể nhẫn tâm hành hạ cậu ấy!

……

Sền sệt, ẩm ướt…… chuột không biết từ nơi nào chui ra, chít chít gặm c ắn người bất tỉnh trong nhà tù, thậm chí còn cắn người còn sống, đổi lấy vài tiếng mắng đau đớn.

Xung quanh tối đen, cây đuốc được đốt lên lại không chiếu sáng được gì, máu tươi chảy xuôi trên nền đất bẩn thỉu, khắp nơi đều là gương mặt đang đong đưa, từ trong hoàn cảnh kia có một bàn tay đen nhanh vươn ra, từng chút từng chút cắn nuốt ánh lửa vắng lặng, muốn kéo lấy chân cậu.

Có ai đó bên cạnh cất tiếng cười nhạo, cũng thấy không rõ mặt, chiếm giữ toàn bộ không trung, chỉ cái miệng đỏ tươi há to, đang cười nhạo cậu vô năng, nhỏ yếu, vô lực phản kháng…… Tại sao cậu lại vô lực phản kháng! Vì sao lúc trước không liều mạng tranh đoạt? Vì sao luôn giữ lấy lòng tự tôn buồn cười của mình, không ai để ý tự tôn của cậu……

[Ký chủ! Ký chủ! Mỹ nhân lại phát sốt!] Âm thanh hệ thống truyền vào đầu, Hứa Nguyện lập tức mở to mắt, nghe thấy tiếng nói mớ thống khổ trên giường.

"Vì sao…… Cút……"

Hứa Nguyện đứng dậy, nhìn thanh niên nắm chặt khăn trải giường dưới thân, hai mắt nhắm nghiền nằm trên giường, hô hấp dồn dập, hắn nhanh chóng ngồi xuống xốc chăn lên, ấn huyệt trên ngực cậu, giúp cậu thuận khí.

Một tiếng th ở dốc vang lên, ngụm khí nghẹn trong cổ họng cuối cùng cũng hộc ra ngoài, chỉ là không đợi Hứa Nguyện làm gì thì đôi mắt ướt đẫm nước mắt đã nâng lên, người nằm trên giường chợt nhổm dậy, nằm sấp bên mép giường nôn mửa.

"Steven, ngoài dạ dày thì còn chỗ nào không thoải mái nữa không?" Hứa Nguyện đỡ người nằm bò trên mép giường lên, người cũng mềm nhũn, ý thức chìm vào hôn mê.

Hứa Nguyện nâng cậu dậy, cầm ly nước nhẹ nhàng đút cho cậu, tránh acid trong dạ dày trào ngược ăn mòn niêm mạc thực quản, lại ói thêm lần thứ hai.

Uế vật được xử lý, cũng mở ra một khe cửa sổ để tản bớt mùi vị.

[Ký chủ, cậu ấy hình như không ổn lắm.] Hệ thống có chút sầu lo.

[Bệnh đến phải từ từ tĩnh dưỡng.] Hứa Nguyện đỡ cậu dựa vào người mình, lại đút một ít thuốc chống nôn mửa, sau đó cho cậu ăn chút cháo loãng.

Thật ra bệnh của Steven không quá nguy hiểm, bị thương đổ máu cũng đã băng bó, sốt cao cũng dần dần hạ xuống, dạ dày không khoẻ cũng không sao, đều là bệnh mà thuốc có thể trị, trạng thái của cậu không tốt là vì tất cả bệnh tật chồng chất lên nhau, hơn nữa tâm lý lại bị k1ch thích.

Cậu sợ hãi nhà giam, nói đúng hơn thì toàn bộ người trong thành Tanzan đều cực kỳ sợ hãi

Nới đó giống như địa ngục trần gian, giãy giụa trong vô vọng.

Cậu bị nhốt vào trong đó, cho dù mặt ngoài tỏ vẻ kiên cường, nhưng sợ hãi sâu trong lòng chỉ có chính cậu biết.

Đã uống thuốc chống nôn nên cháo loãng không bị ói ra, người nằm trên giường khôi phục chút yên tĩnh, ý thức vẫn mơ hồ.

[Ký chủ, ngài không nghỉ ngơi sao?] Hệ thống thấy màn đêm lại buông xuống thì hỏi.

[Ừm, tôi nhìn cậu ấy thì yên tâm hơn.] Hứa Nguyện ngồi lên mép giường nói.

Ban ngày đã đỡ hơn nhiều, nếu có thể bình yên vượt đêm nay, thì không còn chuyện gì nữa.

Ánh nến lắc nhẹ, chiếu sáng một góc phòng, Hứa Nguyện nắm một bàn tay lộ ra bên ngoài của thanh niên để kịp thời phát hiện nhiệt độ cơ thể và mạch đập, một tay khác lật sách để trên đầu gối, để tránh cơn buồn ngủ.

Mà ban đêm quả thật có mấy lần sốt đi sốt lại, nhưng nhiệt độ tăng không quá cao, cho dù nhăn mày, cũng chỉ nhẹ nhàng nỉ non vài tiếng. Đến khi bình minh hiện lên, nhiệt độ trên người cậu đã trở lại bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!