Hắn trả lời dứt khoát, làm Steven mang theo tâm trạng nặng nề chạy đường xa mà đến bỗng tốt hơn một chút.
Cậu xuống ngựa xách túi mình lên, nói: "Làm phiền."
"A...... vâng." Leo vội vàng đi.
Fabian nghe được tin này thì ngạc nhiên trong chớp mắt, vội vàng đi tới cửa hông, nhìn thấy thanh niên gầy hơn lúc trước thì hiền từ nói: "Steven, lần này cậu ra ngoài thật lâu!"
"Sao ông lại biết tôi ra ngoài lâu?" Steven nhướng mày hỏi.
"Chủ nhân thỉnh thoảng sẽ hỏi đến, biết cậu vẫn chưa về thì rất lo lắng." Fabian tránh đường nói, "Mau tiến vào, nhưng hôm bay chủ nhân có khách quý, có lẽ một lúc lâu sau mới có thể gặp cậu, tôi cho người dẫn cậu đi tắm rửa trước, ôi trời, trên người cậu toàn là bụi đất."
Steven nghe ông nói mà tâm trạng lên xuống phập phồng, cậu bước vào hành lang: "Không vội, tìm một chỗ để tôi nghỉ ngơi một lát là được."
"Vất vả rồi." Fabian gật đầu với Leo.
"Ngài khách khí! Giao người cho ngài rồi nhé." Leo cười giơ tay xoay người rời đi.
"Theo tôi nào." Fabian đóng cửa lại, nói với thanh niên bên cạnh.
"Tôi cảm thấy trong mắt các người tôi như một đứa trẻ vậy." Steven đỡ chuôi kiếm, bỏ qua cảm xúc ấm áp trong lòng ngực.
"Tuổi tác của cậu đối với tôi mà nói quả thật vẫn là một đứa trẻ." Fabian nhìn hắn nói.
Chỉ là Steven luôn làm người khác cảm thấy cậu vừa giống lại vừa không giống một đứa trẻ.
"Đối với ông thì tuổi của Brande cũng vậy sao." Steven cong khóe môi nói.
Fabian ngừng lại, mặt mày nghiêm túc: "Chủ nhân không giống vậy."
Chủ nhân luôn khiến người khác xem nhẹ tuổi tác của hắn.
Steven có đôi khi cảm thấy ông ta bị Brande hạ vu thuật.
Từ cửa hông đi vào, xuyên qua hành lang dài, trong đầu Steven vốn chỉ nghĩ tới nơi đến, nhưng khi nhìn thấy hai bên tường trước kia trống rỗng giờ đã treo đủ loại tranh ảnh phồn hoa, có phong cảnh, có thiên nga, cũng có vịt, mỗi một bức đều rất sinh động, giống như tăng thêm sự sống cho hành lang dài.
"Những bức họa này là?" Steven không nhịn được mở miệng hỏi.
"Đều do chủ nhân tự tay vẽ." Fabian nói đến chuyện này thì vẻ mặt rất kiêu ngạo tự hào, giống như đang kể về thần linh mà ông thờ phụng, "Tay của chủ nhân dường như đã được Thượng đế hôn lên, dễ dàng trao tặng sinh mệnh cho những bức họa vô tri, khiến tôi đã từng tự mãn về khả năng hội họa cũng phải hổ thẹn."
Chủ nhân của ông như nghệ thuật gia vĩ đại, làm ông cảm thấy hành động đề cử tập sách của mình cho chủ nhân lúc trước nông cạn đến cỡ nào.
Steven cũng không cắt lời ông, cũng không cảm thấy lời khen ngợi của ông có vấn đề gì, bởi vì thật sự rất đẹp, đẹp đến mức cậu không muốn dùng đồng vàng để đánh giá, lại rất muốn gặp người đã tạo ra chúng.
"Fabian, Brande đang ở đâu?" Steven mở miệng.
"Chủ nhân đang dùng cơm trong sân vườn." Fabian dẫn cậu đến phòng nghỉ, mở cửa ra nói, "Cậu nghỉ tạm ở đây trước, có yêu cầu gì cứ gọi người hầu giúp cậu, nhưng tạm thời đừng ra ngoài, tránh để khách quý nhìn thấy cậu."
"Được, nhất định sẽ không để các nàng chạm mặt tôi." Steven cười nói.
Fabian không thấy được vẻ mặt của cậu, chỉ nghe cậu đảm bảo thì yên tâm đóng cửa rời đi.
Mà sau khi ông rời khỏi một lát, cánh cửa lại lần nữa mở ra, thanh niên dùng mũ choàng che dấu màu tóc, yên lặng không một tiếng động tránh đi tất cả người hầu tới hành lang lầu hai, tìm kiếm bóng người quen thuộc đang ngồi ở trong vườn.
Brande.
Steven không lên tiếng, bỗng nghe được tiếng bước chân từ một bên khác dồn dập truyền tới, kèm theo tiếng váy áo xẹt qua mặt đất.
"Ngài thật sự không thể đi loạn." Tiếng ảo não và van xin của một cô gái vang lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!