Chương 32: Hộp mồi lửa (32)

Mèo con đã có thể chạy nhảy linh hoạt đang quay cuồng trên cỏ ngửa bụng phơi nắng, lại tròn mắt đối diện với Fabian, sau đó xoay người nhanh chóng đuổi kịp chủ nhân.

Fabian sững sờ trong chớp mắt, cũng vội đuổi theo chủ nhân nói: "Chủ nhân, đây là thư của gia tộc Watson sai người đưa tới."

Hứa Nguyện rửa tay, rũ mắt nhìn tấm da dê được tinh tế cuộn tròn đủ để không lộ ra bất kỳ tin tức gì, cầm lấy hỏi: "Fabian, chuyện này có bao nhiêu người biết?"

Fabian nhìn hắn ngồi xuống cởi dây cuốn, khó hiểu nói: "Có lẽ những người giao thư đều biết."

"Cũng có nghĩa là người trong thành Tanzan đều biết chuyện này." Hứa Nguyện đọc lướt qua nội dung lá thư, ngoài những câu từ hoa mỹ khen ngợi, đại khái ý chính là hy vọng bảy ngày sau có thể tới gặp hắn, trao đổi hợp tác và liên hôn.

"Chuyện phu nhân Watson gửi tin cho ngài sao?" Fabian nghi hoặc, gửi thư cho nhau cũng không phải chuyện kiêng kị, các quý tộc và thương nhân cũng khó tránh việc hợp tác với nhau.

"Là chuyện ghé thăm trang viên." Hứa Nguyện cuốn da dê, thắt dây lại đặt lên bàn, "Sẽ làm rất nhiều người chú ý đến chuyện này."

Fabian nghe vậy mới phản ứng lại, kinh ngạc nói: "Vậy thì thanh danh của chủ nhân sẽ bị tổn hại, một khi phu nhân Watson đem chuyện muốn gả tiểu thư Camille cho ngài truyền ra, ngài sẽ rất khó từ chối, nhưng làm vậy có lẽ cũng ảnh hưởng đến tiểu thư Camille tiểu thư, liệu phu nhân Watson có dặn người truyền tin đây chỉ là một lá thư thăm hỏi hay không?"

"Tôi nghĩ nàng sẽ không phạm sai lầm đơn giản này." Hứa Nguyện hơi trầm ngâm, "Ông có biết tiểu thư Camille không?"

Chuyện này là phu nhân Watson hạ thấp thân phận cho hắn vinh dự mà các thương nhân khác khó có được, cũng mượn thanh danh để tạo áp lực cho hắn, chuyện này không viết trong tấm da dê, chỉ bằng cách truyền miệng, phu nhân Watson hoàn toàn có thể nhẹ nhàng bảo chuyện thăm hỏi chỉ là không cẩn thận truyền ra, lời đồn có lẽ sẽ lan truyền, không ai có thể bảo đảm nó là sự thật, nhưng cũng có thể biến thành sự thật bất kỳ lúc nào.

Fabian cố gắng suy nghĩ: "Đó là một vị tiểu thư được phu nhân Watson tỉ mỉ nuôi dạy, nghe nói nàng cực kỳ thích hương liệu và đọc thơ."

Hứa Nguyện đợi một lát, không nghe ông nói tiếp thì biết tin tức đối ngoại của vị tiểu thư kia cực nhỏ, tiểu thư quý tộc trong thời đại này nhìn có vẻ đoan trang, kỳ thật rất nhiều người không dễ được ra khỏi nhà, các nàng cần học rất nhiều thứ, đủ mọi chương trình học, duy trì vóc dáng thon thả, sau đó mang trên lưng ích lợi gia tộc bước vào hôn nhân.

Đại khái là như thế, nhưng mỗi gia tộc đều có tình huống khác nhau.

Thời điểm nếu Steven ở đây, có lẽ sẽ cung cấp cho hắn một ít tin tức có ích, nhưng lần này cậu ấy ra ngoài lâu hơn lúc trước rất nhiều.

"Lại đi phái người đi điều tra một chút." Hứa Nguyện nói, tuy rằng hắn cũng không xác định có thể tra ra tin tức gì không, nhưng vị phu nhân này dù hạ thấp thân phận hay tạo áp lực cho hắn, đều để lộ việc nàng cực kỳ cần mối quan hệ này, mà cứng đối cứng khó tránh khỏi lưỡng bại câu thương, trước khi mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn, hắn vẫn hy vọng có thể dùng cách ôn hòa nhất để giải quyết chuyện này.

"Vâng, chủ nhân." Fabian xoay người rời đi.

[Ký chủ, tiểu thư Camille trong thư với người lúc tước chúng ta gặp có phải cùng một người hay không?] Hệ thống ngồi xổm trên bàn dùng trảo lót khều bút lông chim cắm trong hủ mực nước.

[Gặp khi nào?] Hứa Nguyện ngạc nhiên ngẫm nghĩ, lại khó mà tìm ra bóng dáng vị tiểu thư quý tộc kia.

[Lúc chúng ta rời khỏi cửa hàng Myron, ký chủ không nhìn thấy mặt nàng.] Hệ thống dựng thẳng lỗ tai, kiêu ngạo nâng cằm nói, cơ sở dữ liệu của hệ thống cực kỳ hoàn thiện, không những có thể nhìn thấy những nơi mà ký chủ không nhìn được, còn sẽ không quên đi bất kỳ chuyện gì.

Có hệ thống nhắc nhở, cuối cùng Hứa Nguyện cũng nhớ ra đoạn ký ức đó, lúc hắn đi đến cửa hàng hương liệu Myron để bán hương cao, tuy rằng chưa gặp mặt, nhưng cũng coi như gián tiếp gặp qua một lần.

Lúc đó lần đầu tiên hắn bước vào khu vực người giàu có, không xu dính túi đi bán hàng, mà vị tiểu thư kia lại đi mua sắm hàng hóa, một khi nhớ tới, ký ức sẽ trở nên rõ ràng hơn.

Hứa Nguyện nhớ lại đoạn đối thoại mơ hồ khi đó thì cười khẽ, lấy ra một tấm da dê viết xuống.

[Ký chủ ngài viết thư mời sao?] Bút lông chim mà hệ thống cào phá bị lấy đi, miễn cưỡng kiềm chế móng vuốt không đuổi theo.

[Đây là lễ nghi cơ bản.] Hứa Nguyện viết lên tấm da dê những lời mời ghé thăm, sau đó dán lại.

[Nhưng vị tiểu thư kia không thích ký chủ.] Hệ thống chồng hai miếng măng cụt lên nhau nói.

[Chính vì như vậy, chuyện này mới trở nên đơn giản.] Hứa Nguyện cười khẽ một tiếng, ấn con dấu của mình lên.

Hệ thống nghiêng đầu: [?]

......

Trong thành Tanzan luôn tràn ngập đủ mọi tin tức, có ra ngoài mạo hiểm, cũng có cửa hàng khai trương, trong đó tin đồn của Brande thịnh hành nhất.

So với Hante vĩ đại đột nhiên có được tài phú kếch xù, Brande tiên sinh càng giống một kỳ tích, lần đầu tiên hắn vào thành có vẻ nghèo rớt mồng tơi, nhưng chỉ ngắn ngủn hai ba tháng đã có được tài phú mà người ngoài khó đoán được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!