Steven đỡ hắn bước vào bóng đêm, gió đêm mát lạnh làm nhiệt độ bên người lại càng thêm rõ ràng.
Xe ngựa dừng cách đó không xa, xung quanh đốt đống lửa và cây đuốc, Steven túm chặt eo người bên cạnh, nâng hắn thẳng người: "Cẩn thận dưới chân."
"Ừm……" Khí âm truyền đến, người bị đỡ lại im lìm không nhấc chân, Steven không thể không cõng hắn lên.
Bọn họ tới gần, giọng nói của Fabian cũng truyền tới: "Steven, chủ nhân uống say sao?"
"Ừ, uống luôn phần nửa đời còn lại." Steven tới gần thùng xe, dựa vào ánh lửa từ đuốc nâng đối phương lên, cẩn thận đặt người dựa lưng vào thùng xe rồi mới buông lỏng tay ra, thở phào một hơi.
"Chủ nhân say như vậy có lẽ phải nhờ cậu chăm sóc một chút." Fabian đỡ cửa xe nói.
"Tôi?" Steven đỡ chuôi kiếm, bỏ qua nhiệt độ nóng bỏng khác thường còn lưu lại trên cánh tay, "Tôi chăm sóc hắn ông yên tâm sao?"
Fabian khựng lại một chút, trong thành Tanzan nếu gặp được ma men thì Steven nhiều nhất là nâng chân lên tránh dẫm trúng đối phương, không có ai sẽ quản những tửu quỷ trong quán rượu, nhưng chủ nhân thì khác: "Ách, vậy để tôi……"
Ông xoay người lên xe, lại bị một bàn tay chặn bả vai, nghe thanh niên lười nhác lên tiếng: "Vẫn nên để tôi đi."
"Cậu có thể chăm sóc tốt sao?" Lần này đến lượt Fabian nghi ngờ.
"Ít nhất tôi có thể bảo đảm cho dù xe ngựa lật thì cũng có thể kéo hắn ra ngoài." Steven vỗ vai ông, cười nói.
Fabian nhìn bên thanh niên cao hơn một cái đầu, trầm mặc một lúc, không thể không thừa nhận dù ông có múa kéo một trăm lần cũng không thể so được với người dám một mình đi ra ngoài thám hiểm, ông tránh người duỗi tay nói: "Mời, nếu có yêu cầu gì hãy nói cho tôi."
"Đã biết." Steven ngồi xuống thùng xe, đóng cửa chặn ngang lời dặn dò miên man của Fabian, nhìn người đàn ông đang dựa vào vách tường đã mở mắt, khẽ nhếch môi.
Cậu biết ngay.
Lời dặn dò của Fabian bị gián đoạn, suy nghĩ mãi về sức lực của Steven và quan hệ giữa chủ nhân với cậu, cuối cùng thuyết phục mình đi về phía xe ngựa còn lại.
Đống lửa tắt, cây đuốc cũng bị các dong binh lấy lên ngựa, thùng xe vẫn luôn sáng ngời, chỉ hơi lay động một chút.
Mà người đang ngồi trong ánh sáng lúc mờ lúc rõ kia đã mở to mắt, rõ ràng rất thanh tỉnh, tuy rằng chỉ ngồi yên tại chỗ, nhưng làm gì tới mức say đến đi không nổi như lúc nãy.
"Uống thỏa thích?" Steven động đậy ngón tay.
"Thỏa thích cũng phải tùy giai đoạn, bọn họ uống thỏa sức là đủ rồi." Hứa Nguyện duỗi cởi nút áo sơmi, dựa vào cửa sổ xe, nhịn xuống ý định mở cửa sổ hóng gió.
Tuy hắn uống không nhiều lắm, nhưng vẫn có cảm giác say.
Động tác hắn tùy ý lại thoả đáng, cho dù nửa dựa vào cửa sổ, cũng không thể bỏ qua thân hình cao lớn thon dài, mà đôi mắt luôn có vẻ dịu dàng trong bóng đêm lại có phần lạnh lẽo, làm khí chất xâm lược đang được che giấu bỗng lan tràn ra.
Steven nhìn người đối diện có vẻ giống trạng thái ngày thường, rồi lại không giống hoàn toàn, nhiệt độ đã tan đi nơi cánh tay lại bất ngờ lan tràn lên cổ họng.
Cái tên này đúng là một kẻ lừa đảo hoàn mỹ!
"Suy nghĩ gì vậy?" Đôi mắt khép hờ kia nhìn lại đây, mang theo ý cười mà Steven quen thuộc, nhưng mùi rượu nho tràn ngập trong thùng xe lại làm đáy lòng cậu nóng lên..
Cậu cũng uống một ly rượu, xem ra ly rượu đó có tác dụng khá chậm.
"Anh không nhìn ra tôi đang nghĩ gì sao?" Steven thả lỏng cơ thể cười nói.
"Cậu cũng không thích tôi nhìn trộm cậu." Hứa Nguyện nhìn thanh niên đã thả lỏng người, cũng mỉm cười.
"Hình như cũng không có gì." Steven lười biếng nói, bí mật của cậu không tính nhiều, mà mặt ti tiện của cậu chỉ cần ở trong thành Tanzan một thời gian là có thể nghe được không ít, nhưng dù đã biết, Brande cũng không từ chối trở thành bạn bè với cậu.
Hắn luôn rất khoan dung, với cậu, với Benson, ngay cả Gru và người trong tòa trang viên cũng vậy.
Cho nên bọn họ mới có thể buột miệng nói ra lời sám hối trước mặt hắn, mà không cần nghĩ bọn họ đã từng chửi rủa khó nghe như thế nào, nhưng dường như Brande cũng không để ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!