Chương 28: Hộp mồi lửa (28)

Dưới sao trời, hai người ăn uống no say, Hứa Nguyện chỉ ăn nửa con vịt quay, cảm thấy no tám phần thì ngừng lại, dư lại đều vào bụng Steven.

Sau khi ăn xong lại uống thượng một chén canh vịt nóng hầm hập, đủ để tăng thêm hương vị nơi đầu lưỡi.

Mà trong phòng bếp, hệ thống đang vùi đầu gặm xương cốt dư lại trong một góc bếp lò, một con mèo ăn hết một con vịt quay là chuyện không thể nào, nhưng với nó mà nói, đó chỉ là mưa bụi, chỉ cần nó ăn nhiều, luôn có hy vọng lớn lên, cố lên!

"Đêm nay cần tôi rửa chén nữa không?" Steven ăn xong mỹ thực, nhìn chén đ ĩa đầy bàn nói.

Giữa trưa không phát hiện bí mật trong phòng bếp, đó là vì bò bít tết không có xương, nhưng vịt thì có.

"Không cần, trời đã khuya, cậu đi tắm rửa đi." Hứa Nguyện lắc đầu cười.

Steven nhìn chằm chằm hắn một lát, đứng dậy cười khẽ: "Ok, sáng mai gặp."

Cậu vào cửa, mơ hồ có tiếng của Fabian truyền đến, tâm trạng cậu đã khôi phục như lúc đầu đến đây, Hứa Nguyện uống một hơi cạn sạch nước cam còn lại trong ly, bỗng nhiên cười thành tiếng, hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị cậu truy hỏi đến cùng, nhưng dường như cậu ấy đã từ bỏ điều tra.

Cũng không tính từ bỏ, mà giống như chắc chắn dù hắn không phải người, cả hai cùng có thể trở thành bạn........

"Thưa ngài, Steven tiên sinh, quần áo tắm rửa đã đặt ngoài cửa." Fabian nói vọng vào phòng tắm.

"Đã biết......" Steven ngâm trong thùng gỗ chứa đầy nước ấm, chỉ cảm thấy những mệt mỏi và bụi bẩn trên đường đều bị xua tan, lần đầu tiên cậu biết tắm rửa cũng có thể thoải mái như vậy.

Sau đó lúc cậu thay quần áo, lại phát hiện áo ngủ này có chất liệu mềm mại trơn mịn, khác hoàn toàn với vải đay thô ráp.

Lại sau đó......

"Steven tiên sinh, đây là phòng chuẩn bị cho ngài, xin ngài an tâm đi vào giấc ngủ." Fabian dẫn cậu lên lầu, mở một gian phòng rộng lớn nói.

Lâu đài này còn có rất nhiều nơi chưa được sắp xếp, lúc Steven đi vào căn phòng sáng rực bởi ánh nến đã nghĩ bên trong chỉ có một chiếc giường, nhưng cậu nhìn bàn ghế đầy đủ, ánh nến leo lắt, chăn gối trên ghế mềm, sao trời bên ngoài bị bức màn lớn phủ kín, nhưng dưới giường nệm chỉ trải một tấm thảm làm căn phòng không hề có cảm giác bức bối.

Chỉ là Steven nhìn giường lớn mềm mại và rèm lụa vây bốn góc giường, khóe mắt giật giật: "Đây là phòng ngủ công chúa sao?"

"Chủ nhân nói có thể ngăn muỗi." Fabian nói, "Tuy rằng đã rải bột đuổi trùng, nhưng vẫn sẽ có cá lọt lưới."

"Rải bao nhiêu?" Steven nhìn về phía ông.

"Một vòng góc tường." Fabian cẩn thận nói, "Ngài yên tâm, căn phòng này đã được lau dọn rất sạch sẽ."

"Một vòng......" Steven khoanh tay, "Nói cách khác, trong căn phòng này ít nhất rải mười đồng vàng."

Fabian: "......"

Nói như vậy cũng không sai.

Trước khi bán thuốc bột thì bọn họ không hề biết giá trị, chỉ là dựa theo yêu cầu của chủ nhân rải toàn bộ góc tường, sau đó bọn họ biết giá tiền, nhưng thuốc bột đã rải vào khe hở cục đá hoặc trộn vào bùn đất, cho dù quét ra cũng không còn giá trị, nhiều nhất là tự mình dùng.

Nhưng muốn đuổi trùng vẫn có thể dùng giấm trắng rẻ tiền, vì những thuốc bột không có giá trị mà mất việc, thậm chí bị đuổi ra ngoài, không có ai ngu ngốc làm vậy.

"Không lẽ toàn bộ lâu đài đều rải thuốc bột?" Steven ngửi mùi thơm còn sót lại trong phòng, hôm nay cậu đã ngửi thấy mùi này trong trang viên, mà không phải chỉ một chỗ.

"Đúng vậy." Fabian nhắc tới việc này cũng rất đau lòng, nhưng đây là ý của chủ nhân lâu đài, chủ nhân muốn thế nào thì làm thế nấy.

"Được rồi, tôi muốn đi ngủ." Steven quyết định không để mình khó chịu nữa, Brande vốn đã khác người bình thường rồi.

Rải cũng rải rồi, không ngủ mới tổn thất.

"Vâng, ngài nghỉ ngơi sớm một chút." Fabian ra ngoài đóng cửa lại.

Trong phòng khôi phục yên tĩnh, hầu như không nghe được tiếng động bên ngoài, Steven đi tới mép giường ngồi xuống, ở cả người như bị lún xuống, cậu cảnh giác đứng lên, dùng tay đè đè lớp nệm mềm mại, sau đó sa ngã nằm vật ra, toàn bộ cơ thể đều chìm vào làn nước mềm mại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!