"Từ nơi này đến thành Tanzan phải ngồi xe nửa ngày, cưỡi ngựa cũng hơn một tiếng." Hứa Nguyện đánh giá khoảng cách nói, "Buổi tối cậu còn phải về?"
Hắn cho rằng Steven từ xa tới, ngủ lại là chuyện dĩ nhiên.
"Tiếng?" Steven không hiểu từ ngữ xa lạ này.
"Là phân chia thời gian trong ngày, mỗi ngày chia thành 24 tiếng đồng hồ, có thể sắp xếp hợp lý công việc và sinh hoạt." Ánh mắt Hứa Nguyện khẽ nhúc nhích, giải thích cho cậu.
Steven suy tư, cảm thấy chia thành 24 tiếng rất phức tạp, so với việc chia thời gian, đối với cậu thì nhìn sắc trời để làm việc càng thuận tiện hơn, nhưng có lẽ đây cũng coi như là một bí mật của Brande?
Chẳng lẽ trong vương quốc mèo đều tính giờ như thế này? Vậy những con mèo thường xuyên nằm trên nóc nhà phơi nắng ngủ có lẽ không khái niệm thời gian.
Mà Brande ngoài việc ngủ hơi nhiều, ngày thường yên tĩnh ôn hòa khá giống mèo ra, vẫn rất chăm chỉ.
"Nghe cũng không xa lắm." Steven cân nhắc, "Rất nhanh sẽ tới."
So với việc phải đi 4-5 ngày để đến bờ biển hoặc thành trì kế bên, khoảng cách này ngắn ngủi như chỉ cần chớp mắt, bôn ba tới lui trong một ngày đều rất bình thường.
Hứa Nguyện im lặng, hắn nhìn thanh niên ngồi đối diện toàn bộ quá trình đều dán mắt vào mâm đồ ăn, cảm thấy bọn họ không nói cùng một chủ đề: "Ăn trước đi."
"A." Steven nghe vậy thì ngước mắt nhìn hắn một cái, kéo mâm đồ ăn qua, ánh mắt dừng trên một món ăn nhìn có vẻ cực kỳ thơm ngon, không thể dời mắt nổi, bởi vì dù là thịt thăn chiên giòn đặt ở giữa, hay đậu Hà Lan xanh đậm đáng yêu trang trí bên cạnh, nấm và trứng chiên kế bên, đều đủ lôi ra đói khát sâu trong bụng.
Cậu cầm dao nĩa, cắt khối thịt thăn còn bốc khói nghi ngút ra đưa vào trong miệng, bởi vì ngây người một lát, thịt đã không còn quá nóng, nhưng không ảnh hưởng đến vị mềm mại tan chảy trong miệng của nó, hương vị phong phú lôi cuốn bùng nổ ở đầu lưỡi, cho dù nuốt xuống, hương vị thơm ngon vẫn bồi hồi trong khoang miệng.
Vị khác với sườn dê lần trước cậu ăn, lại bất phân thắng bại.
"Đây là cái gì?" Steven chưa từng ăn qua thịt này.
"Bò bít tết." Hứa Nguyện nhìn ánh mắt sáng rực của thanh niên, cười nói.
"Bò……" Steven hiểu vì sao mình chưa ăn qua, cho dù là quý tộc cũng chưa chắc có thể thường xuyên ăn được thịt bò, cậu cho rằng chỉ có ngày mình bước vào yến hội của quý tộc mới có cơ hội ăn nó, không ngờ trong một buổi trưa quá đỗi bình thường, một bữa trưa lót bụng, lại được đãi ngộ cỡ này, "Anh thì sao?"
"Tôi đã ăn rồi." Hứa Nguyện cầm lấy quyển sách lúc nãy đặt trên bàn, "Hương vị thế nào?"
"Đồ ăn quý giá như thế này cho dù anh đốt nó thành than tôi cũng sẽ khen ngon." Steven vẫn không dừng miệng, chỉ là theo bản năng ăn chậm lại.
Cho dù cậu và Brande coi như bạn bè, đồ ăn đắt đỏ như vậy cũng không thể ăn thường xuyên, hơn nữa cậu cũng không thể thường xuyên tới ăn chực, nếu không một khi bị nuôi quen miệng, cậu sẽ không thể nuốt trôi những thứ khác.
Nhưng hiện tại nó ở ngay trước mắt, đương nhiên phải ăn sạch.
Hứa Nguyện cười một tiếng: "Chỉ là đúng lúc hôm nay có, không tính là đặc biệt chiêu đãi, giống như bạn đường xa mà đến, tôi mời hắn ngủ lại một đêm là chuyện bình thường."
Steven hơi ngừng lại, nhìn về người đàn ông ngồi một bên đang lật sách, cậu đã biết mình hiểu lầm ý hắn, trước kia cậu kết giao với người khác đều lấy ích lợi làm đầu, cho dù là người cùng nhau mạo hiểm, lúc chia con mồi cũng phải công bằng, thậm chí may mắn có được một món đồ cực kỳ hiếm lạ, còn phải đề phòng đao kiếm sau lưng, nhưng người này khác.
Thật là một người kỳ quái, mèo không phải rất giữ của sao?
"Anh cũng như vậy với những người bạn khác sao?" Steven nhướng mày hỏi.
"Nếu có." Hứa Nguyện cười khẽ một tiếng.
Tài phú thay đổi, cho dù hắn không thay đổi, thái độ của người xung quanh cũng sẽ thay đổi, trong thời đại mà rất nhiều người đều bận rộn mưu sinh, muốn kết bạn cũng không dễ dàng.
Giống như Fabian tuy tận chức tận trách, nhưng lại xem hắn là chủ nhân, mà ông ấy quản lý tòa trang viên và rất nhiều người hầu, cũng xác định không thể quá dung túng hiền lành, nếu không sẽ gặp phiền phức lớn.
Steven nháy mắt hiểu được ý hắn, nếu sau này Brande kết giao với người mà hắn coi là bạn, cũng sẽ chiêu đãi như vậy, mà hiện tại cậu chính là người bạn mà hắn nhận định: "Thôi được, vậy xin quấy rầy."
"Không quấy rầy." Hứa Nguyện ngước mắt lên, "Lần này ra ngoài có gặp được chuyện gì thú vị không?"
"Có." Steven ăn nốt hạt đậu cuối cùng, chùi miệng rồi rút một cọng lông chim màu nâu từ trong túi ra, nói, "Anh đoán đây là lông chim gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!