Chương 25: Hộp mồi lửa (25)

Xà phòng rửa chén làm từ dầu trám thiên nhiên, vốn dĩ Hứa Nguyện định đem cái này làm một trong số lễ vật đưa lên, nhưng ngẫm nghĩ vẫn là bỏ đi.

Bởi vì tư tưởng tắm rửa sẽ làm bệnh tật vào trong cơ thể, không chỉ làm tầng lớp bình dân trong thành thị không thích tắm rửa, các quý tộc cũng không thích, theo tin tức mà Fabian thu thập được, tín đồ thành kính có khi cả đời cũng không tắm rửa.

Ngược lại trong trang viên hoặc thôn trang, bởi vì có sông suối nhỏ chảy qua, người dân ở đây sẽ trực tiếp nhảy vào bên trong tẩy rửa.

Dung dịch kiềm dùng để giặt quần áo vải lanh, bỏ thêm dầu trám thì giá tiền sẽ đắt hơn rất nhiều, mặc dù thêm mùi hương, đối với quý tộc cũng không có tác dụng lớn, bởi vì quần áo quần áo của họ luôn là tơ lụa, mà dung dịch kiềm rất có thể sẽ làm hư chúng nó, mất nhiều hơn được.

Hứa Nguyện dùng nước trong cọ rửa sạch sẽ chén bát đặt lại chỗ cũ, meo meo đã ăn uống no say không biết chạy đi đâu bỗng nói vọng lại: [Ký chủ, Fabian đang gõ cửa.]

[Ừm, đã biết.] Hứa Nguyện lau khô tay ra mở cửa, gọi người đang đứng trong bóng đêm mang theo mồ hôi vào trong: "Hôm nay về khá trễ."

"Hôm nay đi xa một chút." Fabian vào phòng, lấy mấy trang giấy được gấp gọn trong lòng ngực ra, đưa cho hắn, "Chủ nhân, tổng cộng có bốn tòa trang viên phù hợp yêu cầu của ngài."

Vốn dĩ ông rất ít ra khỏi thành, không phải ông không muốn ra ngoài, không chỉ vì trong túi ngượng ngùng, càng là vì nếu không có lính đánh thuê bảo vệ, người chỉ có thể cầm bút cầm kéo như ông rất dễ gặp phải nguy hiểm, nhưng có xe ngựa và người của dong binh đoàn đi theo thì khác.

Đó đúng là một hành trình cực kỳ có thành tựu.

"Ngồi xuống rồi nói." Hứa Nguyện tiếp nhận trang giấy, mở ra nhìn những ký lục tỉ mỉ về từng trang viên.

Ở thời đại này, trang viên kỳ thật xem như một phần của lãnh địa, chỉ có các quý tộc mới được phân đến, bên trong có nông nô sinh hoạt và đồng ruộng to lớn.

Nói là nô, nhưng cũng không phải nô lệ, bọn họ có đồng ruộng của mình, chỉ là đa phần thu hoạch phải nộp lên, trang viên tự trị, phần lớn tự cấp tự túc, muốn sử dụng công cụ hoặc cối xay bột của trang viên phải trả tiền, trừ bỏ nông nô, còn có thể dùng tiền để thuê công nhân.

Đương nhiên, không phải quý tộc muốn có quyền sử dụng trang viên cũng không phải không được, không phải mỗi quý tộc đều có năng lực kinh doanh trang viên của mình, khi thu không đủ chi thì sẽ gặp nguy cơ giải tán hoặc cho thuê, đây đều là phạm vi cho phép.

"Ngài khách khí." Fabian lại không ngồi xuống, chỉ đứng bên cạnh chủ nhân chờ đợi chủ nhân đọc xong.

Ông chạy càng nhiều nơi, càng biết chủ nhân của ông lương thiện cỡ nào, không chỉ để ông dọn vào cửa hàng ở, càng cho phép ông sử dụng xe ngựa ra ngoài, thậm chí tất cả thức ăn đều không cần ông tự bỏ tiền túi mua, chỉ có da dê sang quý là yêu cầu ông tự mình lựa chọn.

Đây là chuyện mà trước giờ Fabian nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng số công nhân mà chủ nhân thuê ngày càng nhiều, luôn có một người ưu tú hơn ông, ông không muốn bị cướp đi công việc này, mà ngồi cùng bàn ăn cùng mâm với chủ nhân là tối kỵ của một người làm thuê.

Hứa Nguyện ngước mắt nhìn ông một cái, cũng không miễn cưỡng, hắn đơn giản xem qua những tin tức đó rồi đứng dậy cười nói: "Ông về nghỉ ngơi trước đi, ngày mai tôi sẽ cho ông một hồi đáp."

"Vâng." Fabian nhìn hắn xoay người lên lầu thì nhẹ thở một hơi, sau đó đi về phía sau nhà.

Ở nơi này có rất nhiều chỗ tốt, ông không cần bôn ba đi qua đi lại, căn phòng rộng rãi, đồ ăn mỹ vị, quần áo thoải mái, thậm chí ban đêm ông có thể châm nến ngồi trên án thư viết hoặc đọc sách, nhưng có một yêu cầu, đó là nhiều nhất hai ngày phải tắm một lần, nếu ra ngoài mang theo một thân mồ hôi trở về cũng phải rửa sạch, hơn nữa không thể đi phòng tắm công cộng.

Fabian thích xử lý chòm râu của mình, tạo hình xinh đẹp cho chúng, nhưng ông cũng không thích tắm rửa, tuy rằng tắm xong ngủ rất thoải mái, nhưng ông luôn cảm thấy sẽ có bệnh tật xuyên qua làn da yếu ớt của ông để vào trong cơ thể, tuy rằng tạm thời chưa xảy ra.

Sinh mệnh và tiền tài cái nào quan trọng hơn, luôn làm người khó lựa chọn, nhưng chủ nhân đã bảo đảm với ông nếu ông sinh bệnh sẽ chữa khỏi cho ông, lời này khiến ông cảm thấy an tâm hơn nhiều.

……

Hứa Nguyện lên lầu đi vào nơi làm việc tạm thời, đảo mắt qua mặt bàn không hề xê dịch dù là một trang giấy, ngồi xuống nghĩ đến vẻ mặt buồn bực của thanh niên đứng ở chỗ cầu thang.

Lòng người không chịu nổi thử nghiệm, nhưng có đôi khi cứng cỏi đến bất ngờ, hắn để thanh niên ở lại nơi này cũng không phải thử lòng, chỉ là lựa chọn tự nhiên vào lúc ấy, mà thanh niên tuy rằng thích đồng vàng, lại là người rất có nguyên tắc.

Người lòng mang thiện ý sẽ rối rắm, người ác ý sẽ vì nhân nhượng mà càng trầm trọng thêm.

Hứa Nguyện khẽ cười, mở xấp giấy trong tay, cẩn thận đọc tình huống của bốn trang viên.

Sản nghiệp liên quan đến kinh doanh hương liệu đồ ngọt, ngoài việc thu vào một lượng lớn cây nông nghiệp và hương liệu từ thuyền biển, trang viên là thứ không thể thiếu, một mặt vì cần một sân lớn để mở rộng gia công, mặt khác là một khi nguồn nguyên liệu bị chặn lại, rất có khả năng bị chèn mạch máu.

Ngoài hương liệu do thuyền mang tới, Mê điệt hương là sản vật địa phương cần nhất lúc này.

(*) Hương thảo () hay Mê điệt hương (), tên khoa học Rosmarinus officinalis, là một loài thực vật có hoa trong họ Hoa môi. Cây chứa tinh dầu và tanin. Hương thảo dùng để trang trí, cải thiện sức khỏe, nấu ăn, ngăn muỗi, loại bỏ căng thẳng, tăng cường trí nhớ, giúp tinh thần sảng khoái, tinh dầu của cây k1ch thích phát triển trí não của con người, giúp con người làm việc tốt hơn, trẻ hoạt bát hơn, học tốt hơn và nhanh thuộc bài hơn, và lá cây còn được dùng để làm thức ăn.

Hắn đã căn dặn chuyện này, mà trên giấy ghi rõ dòng suối, thổ địa, kết cấu nhân viên, tình trạng thu hoạch gieo trồng trước mắt và hình dáng phân bố đều được ghi rõ ràng từng câu chữ hoặc tranh minh họa, Fabian quả nhiên là người cực kỳ thích hợp để làm chuyện này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!