Chương 24: Hộp mồi lửa (24)

"Được, cảm ơn đã nhắc nhở." Hứa Nguyện cũng không đôi co với cậu, chỉ ngồi lên xe ngựa được người hầu dắt tới, nói, "Ngồi lên đây đi, tôi sẽ trả thù lao cho cậu trước."

Steven nghe vậy thì nhẹ nhàng nhướng mày, một tay chống người ngồi lên cạnh hắn, hỏi: "Hai đồng vàng kia không phải thù lao sao?"

Hứa Nguyện ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Đó là tạ lễ."

Thủ pháp cao siêu nhẹ nhàng như vậy, chỉ cần Steven không thừa nhận, không ai biết cậu đã cầm túi vàng của hắn, tội trộm cắp chỉ rơi lên đầu hai kẻ dựng chuyện trộm cướp kia, nhưng thanh niên lại không hề do dự, giúp hắn lấy về còn trả cho hắn.

Cho nên đó là tạ lễ.

Steven mím nhẹ môi, xòe tay cười nói: "Được thôi, nếu anh muốn trả, dĩ nhiên tôi sẽ không từ chối."

Cậu nghĩ rằng lòng bàn tay sẽ rơi mấy đồng bạc, nhưng thứ rơi xuống lại là một đồng vàng.

Nặng trĩu, làm người kinh ngạc, Steven nắm chặt lòng bàn tay, nói: "Nhiều như vậy? Anh đúng là giàu có."

"Vẫn ổn." Hứa Nguyện cười nói, "Đây là cậu nên được."

Số tiền này là đã giảm bớt, ở một vài thời đại, thù lao ít nhất phải bằng một nửa tiền thuê trong một tháng.

Mà Steven giúp hắn tiết kiệm không chỉ một đồng vàng.

Steven nhìn hắn một cái, bỏ đồng vàng vào túi rồi leo xuống xe, vẫy tay chào rồi bước lữ quán, nói: "Thanh toán xong, lần sau có việc nhớ tìm tôi, tạm biệt, bạn của tôi."

"Hẹn gặp lại." Hứa Nguyện nhìn cậu đi vào trong, kéo dây cương xe ngựa rời đi.

Hắn vẫn chưa quay lại lữ quán, mà dựa vào địa chỉ đi đến hai cửa hàng còn lại, lúc tới nơi, Fabian đã đứng trên đường chờ hắn: "Chủ nhân, tôi đã nói chuyện với đám lính đánh thuê ở đây, tạm thời bọn họ sẽ bảo vệ nơi này, một tháng sau sẽ để dong binh đoàn Albo tiếp nhận."

Chỉ dựa vào chìa khóa thì không thể bảo vệ được, cho dù là một cửa hàng bỏ không, lão Bert cũng không thể không mướn người tới trông coi.

"Vất vả." Hứa Nguyện đưa chìa khóa qua, "Đã tìm người dọn dẹp rồi chứ?"

"Vâng, có thể bắt đầu ngay." Fabian nhận chìa khóa, nói.

"Ông làm rất tốt." Hứa Nguyện xuống xe ngựa, nhìn cửa hàng tuy rằng có hơi cổ xưa, nhưng lại rộng rãi hoa lệ.

Từ nơi này bắt đầu, toàn bộ bánh răng khép lại, tất cả đi vào quỹ đạo.

……

Thành Tanzan là một tòa thành khá giàu có và phồn hoa, cho dù nó không giáp biển, mỗi ngày cũng có không ít người từ ngoài vào thành, cũng có rất nhiều người ở lại nơi này, công hội ở đây rất phồn vinh, ít nhất mỗi người nghiêm túc làm việc đều có thể ăn được bánh mì, thậm chí lúc đêm xuống còn có thể uống một vại bia hoặc rượu mạch nha, tâm sự những tin đồn mình nghe được.

Dường như nó sẽ luôn trôi qua như vậy, cũng không xảy ra chuyện gì quá lớn, nhưng ngoài chuyện về khu rừng của mụ phù thủy, còn có một tin tức mới mẻ khác lưu truyền trong đám thực khách.

Chuyện này bắt đầu từ một cửa hàng có tên Brande, thành Tanzan có rất nhiều cửa hàng, khai trương và đóng cửa đều là chuyện tầm thường, không thể trở thành đề tài trên bàn nhậu, nhưng cửa hàng này trong ngày khai trương lại dâng lên một lễ vật cho tất cả các quý tộc trong thành một phần lễ vật, khiến cho toàn bộ quý tộc đều phái người tham dự lễ khai trương của cửa hàng.

"Là lễ vật gì?" Có người tò mò hỏi.

"Nghe nói là một hộp hương liệu còn thơm gấp trăm lần tinh dầu, chỉ cần xoa một chút, toàn bộ cơ thể sẽ tỏa ra hương thơm mê người." Người nói híp mắt như đang chìm đắm trong mùi hương bí ẩn này.

"Là hương cao trong tiệm của Myron sao? Nghe nói ngay cả Quốc vương cũng khen không dứt miệng, thậm chí còn đưa nó cho công chúa Andrea mỹ lệ."

"Ôi Thượng đế, vị công chúa mỹ lệ được nuôi dưỡng trong cung cũng sử dụng hương cao đó sao? Thật muốn ngửi thử xem mùi hương của nó."

"À, nó và hương cao không giống nhau, nhưng đều được các quý tộc yêu thích, nghe nói có quý tộc dùng nó để nấu đồ ăn, đồ ăn cũng sẽ có hương thơm mê người."

"Vậy nó nhất định cực kỳ trân quý, nghe nói hương cao lúc trước được bán với giá 50 đồng vàng."

"Nghe nói loại dầu thơm này rẻ hơn hương cao nhiều, một vại nhỏ như thế này chỉ cần ba đồng vàng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!