"Đúng vậy, mấy người kia muốn giết người cướp của, Steven đã cứu tôi, cậu ấy là bạn tốt nhất của tôi!" Có lẽ Hante đã lăn lộn bên cạnh ranh giới sinh tử một lần, cực kỳ kiên định nói.
Mà lời nói của gã rất có giá trị, bởi vì gần đây đội tuần tra cũng khá quen thuộc với gã.
"Bắt mấy người này lại." Người dẫn đầu ra lệnh, mấy đội viên lập tức trói xiềng xích lên những kẻ hành hung, lại phát hiện trên người bọn họ có rất nhiều vết thương lớn nhỏ khác nhau.
Mà đối lập với bọn họ, trên người thanh niên tóc đỏ ngoài vết rượu không cẩn thận bị lây dính, một vết thương cũng không có.
Có lẽ Hante nên cảm thấy may mắn Steven không nằm trong nhóm người cướp của, đội tuần tra không nhịn được suy nghĩ, cũng khó trách đội trưởng Ed chán ghét cậu ta, một dân thường lại có kiếm thuật xuất sắc như vậy.
"Cảm ơn mọi người kịp thời tới cứu tôi." Mặt Hante tuy còn đỏ vì men rượu, nhưng ý thức lại rất tỉnh táo, liên tục nói lời cảm, thậm chí lấy đồng vàng nhét qua.
Cho dù là đội tuần tra cũng không thể cự tuyệt đồ vậy lấp lánh ánh kim này, hài lòng mang theo nhóm người hành hung rời đi.
"Còn có, cảm ơn cậu, Steven, cậu đã cứu mạng tôi, cậu là bạn tốt nhất của Hante này!" Hante tiễn đội tuần tra đi, xoay người nhìn thanh niên đứng một bên, nhiệt tình ôm lấy.
Tuy rằng sợ bóng sợ gió một hồi, nhưng đến trước cửa chết một lần, cảm giác nghĩ mà sợ và an toàn từ người đã cứu mạng mang đến không gì sánh kịp.
Người đàn ông mang theo mùi rượu nồng nặc vây quanh mình, Steven nhịn xuống ý định đẩy gã ra, vỗ vai Hante nói: "Dĩ nhiên rồi, Hante, anh cũng là bạn tốt nhất của tôi."
"Steven thân ái, tôi sẽ mời cậu uống loại rượu ngon nhất, ăn món ăn ngon nhất thế gian." Hante hứa hẹn với thanh niên, "Chỉ có như vậy, mới biểu đạt được lòng cảm kích của tôi."
"Được, tôi nhận lấy lời hứa của anh." Steven cười nói, nếu lời hứa của đối phương chính là đồng vàng, cậu sẽ vui lòng tin tưởng.
"Bây giờ……" Hante nhìn về phía quán rượu hỗn độn, gã lảo đảo vượt qua vài con ma men và mảnh vỡ đầy đất, nhặt lên sừng thú bị chém thành hai nửa.
Vốn dĩ nó còn dài hơn thanh kiếm trên eo, giờ thì chỉ ngắn bằng một con dao bình thường, hoàn toàn mất đi cảm giác thần thánh của thú một sừng.
Tuy rằng bản thân nó vốn không phải sừng của thú một sừng, Steven dựa vào cây cột nhìn thoáng qua, cậu ngửi ngửi vị rượu dính trên áo choàng, cau mày kiềm nén ý định lập tức cởi nó ra.
"Sidr, tôi nghĩ anh nên cho tôi một lời giải thích." Hante cầm sừng thú đứt gãy nhìn về một người lính đánh thuê đang say đỏ mặt, phẫn nộ nói.
Gã tức giận, sừng của thú một sừng không có khả năng yếu ớt hơn đao kiếm, mà gã đã tin một kẻ lừa đảo, suýt nữa phải trả giá bằng tính mạng.
Sidr cũng hơi kinh ngạc, người xung quanh đang đứng cạnh hắn một là tránh ra xa, hai là dời mắt đi chỗ khác, có người còn sung sướng khi người gặp họa, nhìn về người đàn ông lúc nãy còn đắc ý dào dạt kia.
"Nếu ngươi không giải thích được, ta sẽ đưa ngươi lên toà án, kẻ lừa đảo sẽ bị tống vào nhà giam!" Hante phẫn nộ nói to.
"Không, đừng……" Sidr thở một hơi, lại không lui về phía sau, mà mỉm cười bước tới, "Hante thân ái, sao tôi có thể lừa ngài được? Hơn nữa nếu tôi nói dối, vĩ đại như ngài sao có thể không phân biệt được?"
Hante dừng bước tại chỗ, trên mặt lộ ra vẻ nghiêm túc, trên thực tế gã đã cố gắng phân biệt, căn sừng này không có dấu vết ghép nối, hơn nữa nơi chặt đứt lộ ra bên trong cũng là xương cốt, vân tay bên ngoài không giống như được điêu khắc lên: "Vậy tại sao nó lại đứt gãy?"
"Bởi vì nó cũng giống như kiếm, tuy rằng sắc bén, nhưng rất dễ gãy." Sidr đi tới canh gã, ánh mắt chân thành nói, "Hơn nữa nó được gỡ xuống từ đầu của thú một sừng, có lẽ bởi vì thú một sừng đã chết nên sừng của nó mất một phần sức mạnh, Hante thân ái, tôi không hề lừa gạt ngài, xin ngài tin tưởng tôi."
Hắn nói rất chân thành, nói y như thật.
Hante chần chừ cầm cái sừng đứt gãy, gã cũng hy vọng đây là thật, nếu không trận cuồng hoan truyền ra ngoài, gã sẽ trở thành trò cười.
"Steven kiến thức rộng rãi, cậu ấy nhất định biết tính chất đặc biệt này của thú một sừng, không tin ngài hỏi cậu ấy." Sidr bỗng nhiên nhìn về phía thanh niên tóc đỏ đang đứng xem diễn.
Hante chuyển hướng, Steven không kịp đề phòng nhìn vào cái sừng gãy đôi trên tay gã, nhìn sang ánh mắt khẩn trương cầu cứu của Sidr, khẽ chuyển động con ngươi, cười nói: "Nếu không phải sừng của thú một sừng, vậy cái sừng này từ đâu tới?"
Lúc này Hante tin tưởng cậu tuyệt đối, không chỉ vì cậu cứu mạng gã, càng là vì lúc trước nghe nói Steven giao hảo với rất nhiều quý tộc, thương phẩm cậu mang về luôn rất quý hiếm, ngay cả quý tộc cũng muốn.
Mà căn sừng to như thế này, đúng là chưa từng thấy qua trên bất cứ loài động vậy nào.
Hante cầm cái sừng đứt gãy lên quan sát kỹ lưỡng, nghi ngờ trong lòng dần dần bị lật đổ, cùng lúc đó là cảm giác áy náy dâng lên, gã bước lên ôm Sidr, nói: "Thật sự xin lỗi, bạn của ta, ngươi tặng ta lễ vật trân quý như vậy, ta lại nghi ngờ ngươi, ta xin tạ lỗi và sám hối."
"Không sao cả, bạn tốt nhất của tôi, ngài cũng gặp phải hiểm cảnh, không ngờ sừng của thú một sừng lại yếu ớt như vậy." Sidr ôm lây gã, nói lời cảm khái, "Đây cũng lỗi của tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!