Chương 21: Hộp mồi lửa (21)

Công hội là nơi ngư long hỗn tạp, nơi đông người luôn dễ dàng xảy ra tranh chấp, nơi đóng quân của đội tuần tra cách đây cũng không xa.

Dùng hết sức chạy, thiếu niên đã quay lại, tốc độ còn nhanh hơn thành viên của đội tuần tra đang theo sau, cũng có lẽ bởi vì trên người của hắn đang mang áo giáp dày.

"Người đâu?" Đội viên nắm chuôi kiếm hỏi.

"A, vừa nãy hắn còn ở đây." Thiếu niên đứng cạnh đầu gỗ, có chút ủ rũ nhìn xung quanh trống rỗng.

"Ngoài việc bảo ngươi truyền tin thì hắn còn nói gì?" Đội viên nhìn lướt qua vết chai trên ngón tay thiếu niên, viết chữ không phải là kỹ năng mà đứa bé trước mắt có thể học, nếu không nó đã không đi làm thợ mộc.

"Hắn nói nếu tôi chạy nhanh thì có thể cho thêm mười đồng." Cậu bé buồn bực nói, cậu đã chạy hết sức bình sinh, nhưng lúc trở về vẫn là không thấy người đâu.

"Xem ra là một người khá hào phóng." Đội viên cầm tờ giấy, suy nghĩ, "Vậy ngươi có nhớ hắn trông như thế nào không?"

"Trên đầu hắn đội mũ hành hương, che khuất đôi mắt." Thiếu niên nghĩ đến mười đồng mình không lấy được, cố gắng nhớ lại, "Lớn lên rất cao, nhìn có vẻ giống một quý tộc."

Sắc mặt đội viên thay đổi, vẻ không kiên nhẫn trên mặt cũng biến mất: "Ồ, ngươi nên nói chuyện này cho ta sớm hơn, ngươi xác định hắn là một vị quý tộc sao?"

"Đúng vậy, y phục trên người hắn rất đắt tiền." Thiếu niên nhìn đối phương trở nên nghiêm túc thì hơi sợ.

"Xem ra là một vị quý tộc thiện lương đã phát hiện chuyện này, để chúng ta ngăn cản bi kịch xảy ra." Đội viên cầm tờ giấy nhìn qua nhìn lại, xác định suy đoán của mình, trực tiếp xoay người rời đi, "Có lẽ phải sắp xếp một chút."

Hắn trực tiếp rời đi làm thiếu niên thợ mộc thở phào nhẹ nhõm, cậu bé ngồi về chỗ cũ, hơi thất thần đùa nghịch những đầu gỗ dưới đất, vị quý tộc kia lừa hắn sao, chẳng lẽ là do chân hắn không đủ nhanh?

Đầu gỗ chuyển hướng rớt xuống nền đất, một tiếng leng keng thanh thúy vang lên, tiền đồng bên trong đó rơi tứ tán trên đất, hình ảnh này làm thiếu niên sợ ngây người, như mèo bị dẫm đuôi nhảy cẫng lên, mau chóng nhặt những đồng tiền lăn tứ tung, bỏ vào vạt áo lau khô bụi đất rồi tỉ mỉ đếm, đúng mười đồng.

"Ôi, hắn thật sự là một người đáng tin." Thiếu niên nắm những tiền đồng khó cười vui sướng, cũng hối hận vì đã nghĩ hắn là kẻ lừa gạt, "So với hắn, mình mới là kẻ mang tội lỗi, cầu thượng đế phù hộ người thiện lương như hắn."

Lời cầu nguyện của thiếu niên không người nghe thấy, sắc trời dần tối, Hứa Nguyện xuyên qua đại sảnh đang cuồng hoan của lữ quán, bước lên lầu.

"Brande tiên sinh, ngài dùng bữa tối như thế nào, tôi có thể đưa lên cho ngài." Daisy nhiệt tình chào đón.

"Một phần bánh mì và đậu là được." Hứa Nguyện nói.

"Vâng, ngài chờ một lát." Daisy mang theo ý cười rời đi.

Hứa Nguyện đóng cửa lại, đặt hũ pho mát đã xách trên tay rất lâu lên bàn rồi mở ra.

[Pho mát, pho mát!] Meo meo lập tức xuất hiện bên cạnh hũ pho mát, không đợi Hứa Nguyện múc ra đ ĩa đã chui đầu vào, âm thanh lộc cộc từ cổ họng vang lên.

Hứa Nguyện dừng bàn tay định ngăn cản lại, đối với nhân loại thì ăn không pho mát có hơi tanh mặn.

Nhưng đối với mèo thì có lẽ đúng khẩu vị, cho dù nó chỉ là một chuỗi số liệu.

Ưu điểm lớn nhất chính là không bị dơ lông.

Hứa Nguyện cởi áo choàng móc lên giá, sau đó đi tới chỗ vại nước để rửa tay, căn phòng cũng không tính quá rộng, bởi vì đồ vật quá nhiều mà có cảm giác chật chội, nhưng so với gác mái phủ kín rơm rạ thì thật sự thoải mái hơn nhiều, thậm chí đệm chăn trên giường đều được đổi mới, có mùi hương thoang thoảng, lại không có dấu vết hương liệu nào.

"Brande tiên sinh, bữa tối của ngài."

Tiếng gõ cửa vang lên, sau đó là âm thanh dịu dàng của Daisy, Hứa Nguyện xoay người mở cửa, nhìn nữ lang bê khay đứng trước cửa, cười nói: "Cảm ơn, đưa cho tôi là được."

"Vâng." Daisy thấy cửa mở thì ngẩng đầu, không kịp đề phòng chìm đắm trong cặp mắt dịu dàng màu hổ phách, mặt mặt nàng bỗng nóng lên, vội đưa khay qua, sau khi nhìn đối phương dùng một tay cầm lấy thì trái tim đang gợn sóng của nàng cũng bình tĩnh lại, "Đây là rượu mạch nha tặng cho ngài, ngài ăn xong thì kéo chuông trong phòng, tôi sẽ đến thu dọn mâm đồ ăn."

"Được, cảm ơn." Hứa Nguyện đỡ cạnh cửa bê mâm vào.

"Ngài khách khí." Daisy nhìn cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại, thở ra một hơi, đè nén cảm xúc dâng lên trong ngực, nhấc làn váy lên rời đi.

Hứa Nguyện đặt khay lên bàn, meo meo mới rút đầu ra, li3m láp móng vuốt, xử lý sạch sẽ sau bữa ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!