Chương 18: Hộp mồi lửa (18)

Công hội rất náo nhiệt, cửa chính rộng mở đầy người tới lui, có lính đánh thuê ôm kiếm lính, cũng có nông phu cõng sọt, thợ đóng giày dựng sạp ở một bên, người bán rượu ôm một vại to rót từng ly từng ly bán lẻ.

Ngư long hỗn tạp, ngược lại giống một cái chợ nhỏ, liếc mắt một cái là có thể phân biệt.

Mà khi Hứa Nguyện xuất hiện, những người dù đang nói chuyện phiếm hay nghỉ ngơi đều sôi nổi nhìn lại, đánh giá hắn từ trên xuống dưới, có người đôi mắt tỏa sáng.

"Quý khách thân mến, ngài muốn tìm gì vậy?" Có người nhiệt tình đi lên tiếp đón, thấy trang phục và gương mặt của Hứa Nguyện thì mắt sáng như bóng đèn, những người chưa kịp chào hỏi thì đều dỏng tai lên.

"Tôi tới tìm Newman tiên sinh, cảm ơn." Hứa Nguyện cười, đỡ chuôi kiếm đi vào cửa lớn.

Người nọ ngừng tại chỗ, hơi nhụt chí, sau đó vẫy tay với đám người đang dựng lỗ tai nghe: "Tan đi, là khách quen."

"Nhìn rất lạ mắt, chưa gặp qua trong thành Tanzan." Có người nói.

"Các quý tộc đều thích ngồi xe ngựa ra ngoài, cũng ít tới chỗ này, chưa gặp mới bình thường."

"Thật đáng tiếc, còn tưởng rằng gặp được một con dê béo, không ngờ là khách quen."

Có người thu hồi ánh mắt tiếp tục công việc, cũng có người nằm xuống dọc chân tường, để tránh tiêu hao thể lực.

[Cảm ơn mỹ nhân.] Meo meo che móng thì thầm, nếu không ký chủ sẽ bị coi thành dê béo làm thịt.

[Ừm, cảm ơn.] Hứa Nguyện cười nói.

Nơi này rộng lớn, nhưng trang trí lại không quá xa hoa, quầy tiếp đón cũ kỹ, phía sau có không ít người mặc trường bào đang ngồi, ngoài bức tường sau lưng bọn họ, những bên khác cũng giắt đầy da dê, mảnh gỗ, giấy cói sao chép tranh vẽ hoặc là chữ viết.

(*) Giấy cói:

Hứa Nguyện muốn nhìn xem nội dung trên đó, nhưng lúc hắn vừa vào cửa thì người đàn ông đang ngồi sau quầy dùng bút lông chim viết chữ đã đứng lên đi tới, mang theo nụ cười cung kính hỏi: "Thưa quý khách, ngài có nhu cầu gì xin hãy nói, công hội đều có thể thỏa mãn."

"Tôi tìm Newman tiên sinh." Hứa Nguyện rũ mắt.

Người đàn ông khựng lại trong chớp mắt, sau đó nhỏ giọng hỏi: "Là Steven giới thiệu ngài tới sao?"

"Đúng vậy." Hứa Nguyện đáp, "Ngài là?"

"Tôi chính là Newman, ngài cần gì?" Newman cười nói.

"Người biết chữ, có thể viết hoặc vẽ." Hứa Nguyện nói.

Newman nhất thời có chút khó xử: "Ngài muốn tìm người ghi chép sao?"

Đây có lẽ là tên gọi tắt của người biết chữ ở thời đại này.

"Rất khó sao?" Hứa Nguyện hỏi.

"Người ghi chép tự do không thiếu." Newman nhíu mày nói. "Nhưng đạt tới tiêu chuẩn của công hội để cho thuê thì không nhiều, trước mắt không có người thích hợp."

Thời đại này rất nhiều người vẫn đang giãy giụa trong ấm no sinh hoạt, thủ công và thám hiểm là hai ngành thu nhập cao nhất, mà có thể đạt được tiêu chuẩn biết chữ, một là quý tộc, hai là người trong tu viện được dạy từ nhỏ, rất ít người ở bên ngoài thuê cũng bình thường.

"Vậy dong binh đoàn thì sao?" Hứa Nguyện không rối rắm nhiều, ngược lại hỏi một vấn đề khác.

"Vui lòng cống hiến sức lực vì ngài." Newman nghe yêu cầu này thì khi thở nhẹ nhõm một hơi, "Xin mời theo tôi."

"Làm phiền." Hứa Nguyện theo sau.

Newman đi ra sau quầy, đứng lên ghế gỡ xuống mấy quyển trục và thẻ gỗ, đặt tất cả lên khay rồi đưa qua: "Đây đều những dong binh đoàn chuyên nghiệp, dù là thám hiểm dã ngoại hay xông pha chiến trường, đều lấy được thành tích rất ưu tú, mời ngài xem, coi trọng đội nào tôi có thể giúp ngài tìm người đại diện đang canh ở chỗ này đợi người thuê."

"Được, cảm ơn." Hứa Nguyện cầm lấy một thẻ gỗ quan sát, trên đầu thẻ có một vòng lửa được khắc bằng dao, phía dưới là chữ viết, sắp xếp tổng thể cũng coi như chỉnh tề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!