Chương 17: Hộp mồi lửa (17)

"Hương liệu này bị trộn lẫn cát đất, không bán cho anh, anh có hứng thú với đàn hương và đinh hương không?" Steven duỗi tay, đầu tiên là đụng vào phần chân ngỗng còn lại, ngón tay chần chừ một chút, sau đó chuyển hướng vặn cổ ngỗng xuống.

Meo meo bất đắc dĩ chỉ có thể ôm vại pho mát thèm thuồng, thấy một màn này thì giật mình rụt đầu, cảm thấy cổ nó có hơi đau.

"Cậu chưa no sao?" Hứa Nguyện nhìn sang.

"Vẫn chưa đâu." Steven bẻ gãy từng đốt cổ ngỗng, cậu chưa bao giờ để bụng mình chịu đói.

"Phần này đều cho cậu hết." Hứa Nguyện đẩy mâm ngỗng nướng về phía cậu, cười khẽ, "Đừng khách khí."

"Cảm ơn." Steven cũng không định khách khí với hắn, cậu quăng phần cổ ngỗng không được bao nhiêu thịt, duỗi tay cầm chân ngỗng bẻ xuống, ánh mắt bỗng lướt qua cánh ngỗng trong mâm, ngạc nhiên nói, "Sao anh lại gặm như mèo thế này?"

Ngón tay đang cầm nắn hương liệu của Hứa Nguyện chợt khựng lại.

Meo meo giật bắn, cẩn thận nhìn về phía mỹ nhân có thể một mình nuốt hết một con ngỗng nướng, nơm nớp lo sợ: [Ký chủ, ký chủ, sắp bị mỹ nhân phát hiện! Làm sao bây giờ?]

Trong lúc ký chủ còn ở tiểu thế giới, hệ thống không thể bị phát hiện.

"Không hợp khẩu vị." Hứa Nguyện nhìn ánh mắt hoài nghỉ phía đối diện, đổi chủ đề, "Đàn hương và đinh hương cậu bán bao nhiêu?"

Tuy rằng không phải thượng phẩm, nhưng hoàn hảo nguyên chất, sau khi gia công thì giá trị sẽ tăng gấp bội.

"Hai đồng vàng 10 đồng bạc." Steven nói giá cả, "Đây là dựa theo cân nặng bán, sau này chúng ta sẽ còn ít hợp nhiều lần, tôi đã để giá thấp nhất."

"Thành giao." Hứa Nguyện cười nói, hắn lấy từ cổ tay áo và trong túi ra đủ số tiền cần trả, lại lấy đàn hương và đinh hương ra bỏ vào túi, tiền thì bỏ lại vào hộp, khép nắp lại đẩy qua.

"Hợp tác vui vẻ." Steven không kiểm tra, trực tiếp bỏ hộp gỗ vào túi.

"Hợp tác vui vẻ." Hứa Nguyện cười gật đầu.

Nguy hiểm giải quyết xong rồi? Meo meo vừa khó hiểu vừa thở phào nhẹ nhõm, mỹ nhân đúng là nhạy bén.

Một bữa cơm Hứa Nguyện ăn no tám phần, còn dư lại đều bị thanh niên quét sạch, trừ cánh ngỗng nhỏ bị meo meo gặm thừa, một chút cũng không lãng phí.

Steven lau ngón tay, ánh mắt đảo qua cánh ngỗng, meo meo cũng nhìn chằm chằm nó, vừa lo lắng bị phát hiện vừa đau lòng mình mới gặm được một nửa, hương vị đối với con người mà nói thì hơi tanh, nhưng đối với meo meo thì vừa vặn tốt.

"Cái này tôi mang đi." Dưới hai đôi mắt cùng nhìn chăm chú, Hứa Nguyện kéo mâm qua, giải quyết áp lực cho cánh ngỗng bị gặm thừa kia.

"Anh muốn ăn?" Steven kinh ngạc.

"Ừm, coi như bữa tối." Hứa Nguyện cười nói, sau đó thấy được cảm xúc phức tạp trong cặp mắt xanh biếc kia.

[Meo!] Meo meo hoan hô, cánh ngỗng của nó được bảo vệ.

"Ồ……" Tuy rằng Steven không hiểu rõ, nhưng ai mời khách người đó có quyền.

Cánh ngỗng thừa thì nhờ nữ lang cất vào bao vải, cột chung với vại pho mát để dễ xách lên.

Meo meo nhìn vẻ mặt mê mang của nữ lang thì mới sực tỉnh: [Ký chủ, có phải chúng ta không nên mang cánh ngỗng đi hay không?]

Bọn họ tuyệt đối đã hiểu lầm ký chủ, đều tại nó làm sụp đổ hình tượng của ký chủ!

[Hửm? Lãng phí đồ ăn là đáng xấu hổ.] Hứa Nguyện trấn an.

Meo meo cảm thấy ký chủ nói có lý: [Đúng vậy!]

[Không bị ăn sạch sẽ, ngỗng lớn sẽ chết không nhắm mắt.] Hứa Nguyện cười nói.

Meo meo tiếp tục gật đầu, sau đó có chút hoang mang, thật vậy sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!