Steven chỉ ngạc nhiên vì sự tin tưởng của người này với cậu, thành phố này tràn ngập nghi kỵ lẫn nhau, đặc biệt là đối với người xa lạ, dù là nữ lang nơi này luôn thân thiết chào đón hắn nhưng mỗi lần đưa hương liệu cũng đều cẩn thận kiểm tra, tuy rằng những hương liệu giá rẻ đó có kiểm tra hay không cũng chẳng có gì khác nhau.
Nhưng người từ ngoài đến này lại khác hẳn, Steven gặp qua rất nhiều người, nhưng chưa từng gặp ai như vậy, làm người khác không rõ cách làm của hắn, có lúc nhìn thấu, đôi khi lại không nhìn thấu.
"Được, nếu ngài đã nói như vậy, là người được ngài thuê, tôi sẽ cố gắng giúp ngài đè thấp giá hết mức có thể." Nguyên tắc của Steven là chuyện gì không nghĩ ra thì đừng nghĩ nữa, tóm lại cậu thích tính cách hào phóng dứt khoát của cố chủ.
"Cảm ơn." Hứa Nguyện cười nói.
"Ngỗng nướng và thịt lộc của hai vị." Hai nữ lang bê thịt lên, đặt trên mặt bàn.
Một con ngỗng nướng và hai đ ĩa thịt lộc vẫn rất nhiều, đủ hấp dẫn không ít ánh mắt ngạc nhiên của thực khách.
"Có người gọi ngỗng nướng kìa."
"Món này cần dùng không ít hương liệu."
"Xem ra lần này Steven lại leo lên một kẻ giàu có khác."
"Con rệp khu dân nghèo cũng có thể ngồi ở đây, tôi không muốn thấy mặt cậu ta chút nào."
"Đúng vậy, ai biết cậu ta lấy lòng Bá tước Alleyne như thế nào."
"Nhiều như vậy hai người chúng ta có lẽ ăn không hết." Hứa Nguyện nhìn ngỗng nướng to bự trước mặt, ăn thịt rất nhanh đầy bụng, mà đồ nướng để đến bữa sau ăn lại sẽ không còn ngon như lúc đầu.
"Rất nhiều sao?" Steven khó hiểu.
Hai người im lặng nhìn nhau mấy giây, Hứa Nguyện cười: "Vậy cậu ăn nhiều một chút."
"Ừm." Steven gật đầu đáp nhẹ, xé một cái đùi ngỗng, bỏ vào cái bụng vẫn còn trống rỗng của mình.
Cậu cắn từng miếng lớn, tuy thỉnh thoảng dính dầu lên mép môi, lại không có vẻ thô lỗ, ngược lại làm người nhìn có chút đói bụng theo.
[Ký chủ, có người đang nói xấu mỹ nhân.] meo meo nằm lên vại pho mát, nhìn ngỗng nướng thơm ngào ngạt ch ảy nước miếng, nghe được những lời này thì dời đi lực chú ý.
[Nói gì?] Hứa Nguyện xé một góc cánh ngỗng, đặt lên đ ĩa rồi kéo đến chỗ khuất sau ngỗng nướng, [Cẩn thận một chút, đừng để cậu ấy phát hiện.]
[Meo!] Mèo trắng hoan hô một tiếng, nhẹ nhàng đi tới cạnh đ ĩa cúi đầu gặm cánh ngỗng, [Bọn họ nói mỹ nhân là con rệp khu dân nghèo, còn nói mỹ nhân lấy lòng Bá tước Alleyne gì đó, leo lên kẻ giàu có, kẻ giàu có chính là nói ký chủ.]
[Cậu ấy có thể ngồi ở chỗ này, mà những người đó không thể đuổi đi, chỉ có thể tức giận.] Hứa Nguyện nhìn thanh niên ăn đến vui vẻ, cũng xé một miếng thịt ngỗng bỏ vào miệng.
Chất thịt cũng tươi mới, chỉ là bỏ không đủ nguyên liệu và gia vị, có chút tanh và mùi khét của than củi, đây có lẽ là món ăn thượng hạng nhất mà thanh niên cũng như con người thời đại này có thể ăn được.
Người có phân biệt giàu nghèo, lại không phân đắt rẻ sang hèn, huống chi trong thời đại này, lên voi xuống chó là chuyện tầm thường, hôm nay là khách quý thượng lưu, ngày mai trở thành tù nhân chỗ nào cũng có.
Có lẽ trước kia cậu rất vất vả, nhưng hiện tại đã giãy giụa vươn lên, tuy có lẽ vẫn còn rất nhiều chuyện muốn làm, nhưng đã tự do.
Steven phát hiện ánh mắt đối diện thì ngẩng đầu, chạm mắt với đôi mắt màu hổ phách, cảm giác bị nhìn thấu linh hồn lại dâng lên giống như đêm hôm đó.
"Này, đừng nhìn tôi như vậy." Steven trầm mặt xuống, cảm nhận được mồ hôi lạnh vừa toát ra sau lưng, "Quá mạo phạm."
"Xin lỗi." Hứa Nguyện thu hồi ánh mắt mỉm cười, "Tôi chỉ là cảm thấy cậu ăn uống rất ngon."
Steven hơi thả lỏng thần kinh, nhưng trực giác nguy hiểm lại không mất đi, có lẽ đối phương không có ác ý, nhưng không ai thích cảm giác bị nhìn thấu.
Thôi bỏ đi, nể mặt hắn ra tay hào phóng.
[Ký chủ, hình như ngài chọc cậu ấy không vui.] meo meo ngẩng đầu đánh giá.
[Lần này thật sự không cố ý.] Hứa Nguyện nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!