"Tôi cũng thấy vậy." Hứa Nguyện cười nói.
Steven dời mắt, lên tiếng: "Moreton nói không sai, anh đúng là một kẻ không biết khiêm tốn, đi, chúng ta đi ăn cơm, sắp chết đói."
Hứa Nguyện nhìn hướng thanh niên đi: "Đây không phải hướng đi đến quán rượu Benson."
"Không đi tới đó nữa, tới chỗ khác." Thanh niên vẫn không dừng bước, thân hình thon dài dưới ánh nắng có vẻ phóng khoáng xinh đẹp.
Hứa Nguyện đi theo, nhìn thanh niên lướt qua dòng người, sau đó dừng trước một tòa nhà có mái nhọn điêu khắc hoa văn, người nơi này mặc quần áo đắt tiền hơn khách trong quán rượu Benson rất nhiều, chỉ là vòng hoa bên ngoài và mùi rượu nồng đậm bên trong đã báo cho người qua đường, nơi này là quán rượu kiêm lữ quán.
Bề ngoài trang trí tỉ mỉ, bên trong cũng rộng rãi thoáng đãng hơn so với quán Benson.
"Hoan nghênh…… Steven!" Người nhiệt tình đón khách là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, tuy rằng cũng mặc váy dài chấm đất, nhưng chất liệu so với những bộ tunic bình thường tốt hơn rất nhiều, trên đó thậm chí còn thêu hoa văn, nàng vừa nhìn thấy thanh niên đã nở nụ cười, sau đó ánh mắt dừng trên người Hứa Nguyện, sau một giây sửng sốt thì bước đến chào đón, "Khách hàng tôn quý, ngài muốn ở trọ hay dùng cơm?"
"Ăn cơm." Hứa Nguyện tránh đi đôi tay đưa tới gần của nàng, "Không cần, cảm ơn."
Nữ lang hơi ngẩn ra, lập tức cười duyên nhấc vạt váy lên: "Mời đi hướng này thưa tiên sinh."
Cửa sổ tỉ mỉ trang trí, khoảng cách giữa hai cái bàn có thể để vài người đi qua dễ dàng, tuy rằng cửa sổ mở rộng, trong tiệm vẫn thắp nến, vầng sáng ấm áp làm pho mát và bánh mì bày ra trên bàn nhìn rất ngon miệng.
Không chỉ có bia và rượu mạch nha, rượu nho tươi đẹp cũng để trên bàn không ít.
"Steven, đã lâu không gặp." Những nữ lang đi qua có không ít người quen biết thanh niên.
"Đã lâu không gặp." Thanh niên mỉm cười, thái độ cũng có vài phần quen thuộc.
"Khách nhân tôn quý, vị trí này được chứ?" Nữ lang dẫn đường dừng lại bên một mặt bàn không trang trí gì ở trên.
"Anh thấy sao?" Thanh niên ngoái đầu hỏi.
Vị trí này gần góc, cách những bàn ăn thịnh soạn kia một khoảng vừa phải, Hứa Nguyện gật đầu nói: "Có thể."
"Mời ngồi." Steven nép người qua.
Thấy Hứa Nguyện ngồi xuống, thanh niên mới ngồi về phía đối diện, nữ lang lại hỏi: "Ngài muốn ăn gì?"
Hứa Nguyện nhìn thanh niên đang cởi kiếm xuống, cười nói: "Để cậu ấy chọn đi."
"Anh xác định?" Steven ngước mắt ngạc nhiên, "Đồ ăn ở đây khá đắt, tôi sẽ không tiết kiệm tiền cho anh đâu."
"Xin cứ tùy ý." Hứa Nguyện cười nói.
"Được, hai phần bánh mì xối mật, một con ngỗng nướng, hai phần thịt lộc, hai đ ĩa lạp xưởng, hai đ ĩa đậu, lại thêm một phần trái cây, rượu mạch nha." Thanh niên thậm chí không cần nữ lang giới thiệu, thuộc như lòng bàn tay, "Trước gọi những thứ này, không đủ thì gọi tiếp."
"Vâng, hai vị chờ một lát." Nữ lang vẫn không xen vào, chỉ nhớ rõ món ăn rồi xoay người rời đi.
Nơi này nằm trong góc, cũng không có ai đi qua, cho dù có người quen biết Steven hoặc vì vẻ ngoài của hai người mà nhìn về phía này, cũng không nghe rõ giọng nói của bọn họ.
Bóng lưng của nữ lang khuất sau ngã rẽ, thanh niên đối diện nhìn Hứa Nguyện đang gõ gõ mặt bàn, cười nói: "Có chuyện gì muốn hỏi tôi sao?"
"Cậu biết tôi tìm cậu có việc sao?" Hứa Nguyện đánh giá khoảng cách giữa mặt bàn, nhìn về phía thanh niên nói.
"Bởi vì mời tôi ăn cơm đa số đều có việc muốn nhờ." Thanh niên lười biếng chống một bên má, đôi mắt xanh biếc mắt lại không dời đi, "Anh thì sao? Tìm tôi có chuyện gì?"
"Chỉ là muốn hỏi thăm một ít tin tức." Hứa Nguyện nói, "Cậu có vẻ rất hiểu biết thành phố này."
"Đúng là rất hiểu biết, chẳng hạn như lúc Brande tiên sinh vừa tới thành phố này đã nói mình là một người lữ hành." Thanh niên cong cong mắt, "Mà bây giờ lại có vẻ muốn trường trú."
"Chỉ là lúc ấy vẫn chưa xác định, đề phòng người khác mà thôi." Hứa Nguyện thản nhiên nói, cũng xác định tin tức của Steven rất nhanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!