Chương 13: Hộp mồi lửa (13)

Lúc vào cửa không xu dính túi, khi ra cửa lại mang theo khối tài sản đối với bình dân mà nói chính là kếch xù, chỉ cần không tiêu xài vô độ, mỗi ngày chỉ ăn ba bữa cơm, thậm chí thỉnh thoảng nhấm nháp bánh mì mật ong, mua một ít thịt khô, đủ để một nhà ba người vượt qua quãng đời còn lại.

Đây là cảm giác một đêm phất nhanh! Meo meo thậm chí cảm thấy không khí của thành phố này cũng không khó chịu như trước: [Ký chủ, chúng ta đi đâu đây?]

[Đổi một bộ trang phục mới.] Hứa Nguyện nhìn kiến trúc hoa lệ xếp thành hàng nói.

Nơi này thuộc về khu vực đông đúc và giàu có của thành thị, khác với khu bình dân chỉ có đường lớn mới lót đá vụn, nơi này rất nhiều đường tắt cũng được san bằng bằng ván gỗ thay cho đá vụn, đường phố hai bên dùng ngói bùn xây nên, trên tủ kính thậm chí có hoa văn rườm rà.

Không khí nơi này so với bên ngoài cũng tốt hơn một chút, trên lầu những tòa nhà cao lớn có nhà vệ sinh riêng, rất ít nơi có dấu hiệu tạt nước thải ra ngoài cửa sổ, chỉ là nước chảy xuôi theo ống dẫn vẫn rất hỗn tạp, thoang thoảng mùi hôi khó chịu.

Sỡ dĩ nó tốt hơn bên ngoài là bởi vì người hoặc xe đi ngang qua đều mang theo mùi hương nồng nàn, đinh hương, đậu khấu, vỏ quế…… Các loại hương liệu hỗn loạn bên nhau, không thua kém hương vị bên trong cửa hàng hương liệu chút nào.

Có hơi…… Đau đầu.

Thôi được rồi, không khí ở đâu cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Hứa Nguyện giơ tay đè thấp vành mũ, đi ngang qua một tiểu thư đang nhấc làn váy phồng xuống xe, nghe thấy giọng nói khoa trương và nhiệt tình của Myron vang vọng: "Ôi trời! Tiểu thư Camille thân ái, sao ngài lại tự mình tới đây?"

"Đó là ai?" Giọng nói mềm nhẹ của cô gái truyền tới, nghe có vẻ là một thiếu nữ mới lớn.

"Chỉ là một nhà thám hiểm đến bán một ít đồ thôi, ngài không cần để ý hắn." Tiếng của Myron xa dần.

"Ta không muốn mua sắm chung một cửa hàng với những kẻ bình dân, làm vậy sẽ kéo thấp phẩm vị của ta, sẽ khiến người khác cười nhạo." Giọng nói biến mất theo gót chân của Hứa Nguyện rời đi.

"Nhưng chỗ tôi vừa có được một loại hàng cực tốt……"

[Myron vậy mà không bán ký chủ.] Meo meo kinh ngạc nói.

[Tuổi ấy phải gả cho quý tộc.] Hứa Nguyện đánh giá cửa hàng hai bên đường.

Trước khi xuất giá, ngoài việc hưởng thụ phú quý, các nàng cũng không có quyền quyết định tương lai của mình, chỉ là sau khi kết hôn, có những thứ sẽ thay đổi.

Đương nhiên những chuyện này là nghe đồn trong quán rượu, có thật hay không thì chưa biết.

Không có quyền lên tiếng, lại bị giới thiệu kết bạn với một người đàn ông lạ, chuyện này chắc chắn sẽ mang đến phiền phức cho Myron, vị thương nhân khôn khéo này sẽ không làm ra chuyện mất nhiều hơn được.

Hứa Nguyện ngừng chân trước một cửa tiệm, cánh cửa mở ra làm tiếng chuông lục lạc vang lên theo, còn có âm thanh nhiệt tình của chủ tiệm: "Hoan nghênh, khách nhân tôn kính, ngài cần quần áo kiểu gì, chỗ tôi cái gì cần có đều có……"

Lời nói của ông chủ ngừng lại trong chớp mắt khi nhìn thấy quần áo trên người Hứa Nguyện, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ, nhưng rất nhanh tiếp tục: "Ngài cần gì?"

"Một bộ y phục mới." Hứa Nguyện mỉm cười nhìn chủ tiệm có dáng vẻ thon gầy.

Chủ tiệm dừng mắt trên gương mặt hắn, tươi cười càng nhiệt tình hơn: "Đây đúng là quyết định sáng suốt nhất, một vị khách anh tuấn giống ngài, nhìn bộ đồ trên người ngài đi, nó không xứng với ngài, ngài hãy nhìn bộ trường bào này, đây là tơ lụa vừa được may vá, mỗi một thước đều giống như đo đạc để may cho ngài."

Hứa Nguyện nhìn qua, đó là một bộ quần áo dài nhiều lớp tiêu chuẩn, ống tay to rộng rũ xuống mép áo, cổ tay bó lại, phía trên có một chuỗi lục lạc nhỏ màu vàng điểm xuyết, nho nhã ung dung, rất phù hợp với thẩm mỹ của các quý tộc.

"Tôi muốn một bộ y phục dễ hoạt động hơn một chút." Hứa Nguyện cười nói.

Chủ tiệm chớp mắt, thử hỏi: "Ngài là một vị……"

"Thương nhân." Hứa Nguyện trả lời.

"Vậy cái này thì sao, nó rất phù hợp để ngài hoạt động nhẹ nhàng" Chủ tiệm nhiệt tình giới thiệu, "Phối với áo sơ mi cuộn sóng, vừa gọn gàng lại không mất vẻ hoa lệ."

Tại khu vực buôn bán này, không thể trông mặt mà bắt hình dong, nhỡ đâu ngày nào đó có người sẽ phất lên cũng không chừng, cũng có thể là quý tộc nổi hứng ngụy trang thành nhà thám hiểm, giống như Hante đột nhiên phất nhanh sau một đêm, có rất nhiều đơn đặt hàng đắt đỏ đem đến tiền tài cho nhiều cửa hàng.

Hứa Nguyện quan sát cổ tay áo bó buộc được may vá tinh tế, gật đầu một cái: "Có thể thử không?"

"Đương nhiên." Chủ tiệm nhiệt tình nói, "Ngài có muốn tôi chọn cho ngài một đai lưng phù hợp không, chỗ tôi có những chất liệu thêu vá rất thoải mái."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!