Chương 10: Hộp mồi lửa (10)

Gru sắp xếp một căn phòng cách xa khu vực lều tranh thấp bé, thuộc về một khu đơn độc, nhìn tổng thể hoàn cảnh bên ngoài không tồi, chân tường có hoa dại mọc lên, phía sau phòng có cây leo bò kín tường, khiến cho trong phòng dù ban ngày cũng rất mát mẻ.

Nhưng sau khi mở cửa, bàn ghế giường đệm thì đầy đủ, chỉ là phía trên có đủ mọi vết bẩn và ố vàng, không nhìn ra đã để vậy bao lâu, khung giường thấp chứa đầy vải lanh đã ngả sang màu đen, trên mặt đất còn rơi rụng rơm rạ và và lông động vật.

"Brande tiên sinh, hy vọng ngài có thể ở lại thoải mái." Gru nhiệt tình nói.

"Cảm ơn ngài sắp xếp, nhưng tôi nghĩ mình phải xử lý qua một chút." Hứa Nguyện hơi trầm ngâm cười nói, "Để tránh mang mùi ở nơi này về, làm chủ nhân khó chịu."

Gru cũng không mất mặt vì lời của hắn, ngược lại cười cười: "Ngài đối với chủ nhân thật là thành kính, thảo nào vị ấy có thể giao việc quan trọng cho ngài, ngài cứ tùy ý, nhưng xin chú ý đừng bước vào chuồng bò và khu nuôi ong."

Ngoài phòng ông ta ra thì đây đã là căn phòng tốt nhất trang viên, không ngờ người hầu của vị chủ nhân kia còn sống tốt hơn nơi này, đó nhất định là một vị chủ nhân cực kỳ hào phóng và rộng rãi.

"Được, cảm ơn ngài nhắc nhở." Hứa Nguyện cười tiễn đi Gru, sau đó đóng cửa lại.

Phía trên là mái vòm nhòn nhọn của thời đại này, làm không gian bên trong rất lớn, cho dù mấy con bò bên ngoài chui vào cũng dư dả, bên cạnh có cửa sổ, nhưng gió từ nơi đó thổi vào, không chỉ mang theo mùi hương mát mẻ của thảo mộc, còn có vị mặn của cá khô hong gió treo bên ngoài phòng.

Hứa Nguyện bước lên đóng lại cửa sổ, meo meo trên vai lại bám chặt vào áo hắn, hoàn toàn không muốn nhảy xuống đất: [Tui cảm thấy hoàn cảnh nơi này so với quán rượu còn tệ hơn.]

[Ít nhất không gian rộng rãi và miễn phí.] Hứa Nguyện nhìn quanh căn phòng, cầm vải lanh trên giường lên, sờ s0ạng một chút rồi kéo toàn bộ xuống.

[Người ở đây không thích dọn dẹp.] Meo meo nhìn nơi nơi đều là vết bẩn thì lẩm bẩm cằn nhằn.

Mèo là sinh vật cực kỳ thích sạch sẽ, mỗi ngày đều phải li3m lông, nhưng hai ngày nay gặp ai trên người cũng có mùi hôi như cả tháng không tắm, chỉ có mỹ nhân là còn sạch sẽ chút.

[Một số người cho rằng rửa sạch bùn đất trên người sẽ làm vi khuẩn chui vào người qua lỗ chân lông.] Hứa Nguyện gấp khăn trải giường đặt qua một bên, sau đó thu gom rơm rạ trên giường bó lại, dựng vào một góc, [Nhập gia tùy tục, quen là được.]

Meo meo khó hiểu: [Vậy sao ký chủ không trực tiếp nằm lên ngủ?]

[Có thể ngủ thoải mái thì vẫn muốn thoải mái hơn.] Hứa Nguyện xách vải lanh lên, tiện tay mang theo xà phòng pha tạp đã dùng một nửa trên lên bàn, đi ra cửa.

Ánh mặt trời chiếu khắp nông trang, nhưng có lẽ đã tới thời gian ăn cơm, số lượng người trong đồng ruộng giảm hơn một ít, xa xa có thể ngửi được mùi đồ ăn nấu chín, cũng vì vậy mà không có ai để ý hướng đi của Hứa Nguyện.

Nơi này tưới tiêu rất tiện, cách suối nước cũng không xa, đi lên trên một chút, cỏ dại tươi tốt, dòng suối uốn lượn trong veo mát lạnh, có thể nhìn thấy đá cuội bên dưới.

Chỉ là cuộn vải đay vừa bỏ vào trong nước, Hứa Nguyện còn chưa kịp vò, nước suối xuyên qua mang theo màu đen nâu mà mắt thường có thể thấy được rõ ràng.

Meo meo khựng lại một chút, cảm thấy mắt mình cũng bị ô nhiễm, khiêu khích mỗi một dây thần kinh, nó nhìn ký chủ quen tay dùng xà phòng giặt sạch vải đay, nhẹ nhàng nhảy xuống thảm cỏ sau lưng, mắt không thấy tâm không phiền.

Nó tình nguyện ngủ rơm ngủ rạ, ngủ chuồng bò, cũng không muốn ngủ trên vải đay kia!

Meo meo không trọng lượng, nhưng Hứa Nguyện vẫn cảm giác được nó rời khỏi người, suối nước thiên nhiên và bụi cỏ đối với mèo mà nói, so với nhà của con người thoải mái hơn rất nhiều.

[Cẩn thận, đừng rớt vào suối nước.] Hứa Nguyện thấy meo meo ngồi xổm bên dòng suối đầu nguồn, dùng chóp mũi chạm vào nước.

[Biết rồi.] Mèo trắng li3m vào giọt nước, lại sung sướng thăm dò bụi cỏ.

Hứa Nguyện cũng không nhìn meo meo, chỉ giặt sạch vải đay mấy lần, cho đến khi lộ ra màu vốn có của nó mới ngừng tay.

Vắt thật khô, thấy vải đay không nhỏ nước nữa, Hứa Nguyện mới đứng dậy nói: [Muốn cùng nhau về không?]

Meo meo vui vẻ hưng phấn gọi thành tiếng, hiển nhiên nó đang rất thích thú với việc khám phá xung quanh: [Ký chủ về trước đi.]

[Được.] Hứa Nguyện mang theo tấm vải trở về, đang tìm kiếm dây thừng để treo quần áo trong phòng thì nghe được tiếng gọi.

"Brande tiên sinh, ngài đi đâu vậy?!" Giọng của Gru có chút hơi men và buồn ngủ sau buổi trưa, "Tôi tìm ngài khắp nơi nhưng không thấy."

Hứa Nguyện xoay người, nửa người Gru vắt lên cửa sổ chào hỏi hắn, trên tay cầm một vại bia, gương mặt cho dù bị chòm râu che lấp cũng có thể nhìn thấy màu đỏ hồng, có lẽ đã uống không ít.

"Đi đến dòng suối một chuyến." Hứa Nguyện treo dây thừng lên, đem vải đay đã được giặt sạch phơi lên, "Ngài tìm tôi có chuyện gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!