Chương 1: Hộp mồi lửa (1)

* Lời mở đầu: Tất cả những ảnh trong bộ truyện này đều do editor chôm chỉa, quá nhiều nên không nhớ nguồn. Mọi người thấy đẹp thì khen trong thầm lặng, đừng cap màn hình bóc phốt, xin cảm ơn. Reup bỏ câu này giùm em.

nh ban mai mang theo chút hơi lạnh còn sót lại của buổi đêm, cho dù chiếu lên người cũng không quá nóng, ánh nắng xuyên qua giọt sương trên lá, chiết xạ ra những quầng sáng nhỏ vụn li ti, non xanh nước biếc, sương đọng chưa tan, con bướm vừa tỉnh dậy nhàn nhã đậu trên nụ hoa nửa hé, cánh hoa khẽ lay động, giọt sương nhỏ giọt trên giày da hơi cũ đang dẫm lên bụi cỏ, thấm ra một vệt nước rõ ràng.

Con bướm giật mình bay thẳng lên, suýt nữa đụng phải vành mũ người tới, người đó đứng yên không động, chỉ nhìn con bướm hoảng loạn bay ra bóng râm nho nhỏ, giống thiên sứ tí hon màu cam nhạt, chập chờn biến mất.

Vành mũ hơi nâng lên, ánh mặt trời lướt qua đôi mắt màu hổ phách, chiếu ra một mảnh ấm áp trong sáng, lại theo đó lan tràn vào sâu bên trong khu rừng yên tĩnh.

Bụi cỏ ngăn cách con đường mòn, ánh mặt trời chỉ có thể đan xen rải rác vào trong, rễ cây kết chùm vặn vẹo quấn quanh từng thân cổ thụ, giống như mãng xà muốn dùng hết sức lực siết chặt con mồi, muốn siết gãy thân cây, cành lá sum xuê, ngay cả ánh mặt trời cũng không thể xua tan cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Một mùi tanh thoang thoảng trong gió, không có tiếng côn trùng hay chim hót, người tới dừng bước, hơi ngửa đầu, lúc này ngay cả tiếng bước chân duy nhất cũng biến mất.

Bộ xương người nằm trên đất đã không còn nhìn ra hình dạng ban đầu, phản chiếu trong con ngươi của người tới, không buồn không vui, chỉ lộ ra chút dịu dàng khác lạ.

Mèo trắng mềm mại dựa vào vai người tới, lúc này mở miệng nói chuyện: [Ký chủ, đã có người tới nơi này.]

Âm thanh của nó rất rõ ràng, lại dường như không hề vang lên trong không gian tĩnh lặng, không lay động bất kỳ lá cây ngọn cỏ nào.

[Đó là bộ xương của phù thủy đã dẫn binh lính đến đây.] Hứa Nguyện dời mắt khỏi bộ xương khô, ngẩng đầu nhìn về phía cổ thụ sần sùi trước mặt.

Già nua, đáng sợ, người bình thường cho dù nhìn thấy, cũng sẽ không dễ dàng tới gần, mà phía trên rễ cây quấn quanh thân cổ thụ, còn để lại vết giày cọ xát.

Binh lính đi đến đây là vì sự ủy thác của mụ phù thủy, giúp mụ lấy hộp mồi lửa dưới giếng sâu bên trong thân cổ thụ, sẽ có được một số tiền lớn.

Chỉ là gã chưa hỏi cách sử dụng hộp mồi lửa từ mụ phù thủy thì đã gi ết chết mụ.

Mà Hứa Nguyện đi tới nơi này là vì hoàn thành tâm nguyện của một người, ngăn cản binh lính lấy hộp đánh lửa là cách nhanh nhất, nhưng lúc này đối phương đã lấy được trước khi hắn đến.

[Ký chủ, vậy làm sao bây giờ?] Mèo trắng chụm hai móng vuốt mềm mại vào nhau, thân thể nhỏ xinh nằm vững trên vai hắn: [Chúng ta phải đi về sao?]

[Đương nhiên là không.] Hứa Nguyện cười.

[Hả?] Mèo trắng tò mò.

Hứa Nguyện vịn thân cây, ngón tay thon dài dùng sức, dẫm lên vết giày cũ, nhẹ nhàng nhảy lên đ ỉnh cây cổ thụ.

Tiếng gió trên đỉnh gào thét vùn vụt, miệng giếng giấu trên ngọn cây sâu không thấy đáy, có mùi ẩm ướt rỉ sắt bốc lên.

Hắn gỡ dây thừng trên eo xuống, cột vào một nhánh cây rắn chắc kế bên.

[Ký chủ, không có tấm vải ca rô màu lam của mụ phù thủy, ba con quỷ cẩu sẽ rất nguy hiểm.] Mèo trắng nhắc nhở.

Không biết mụ phù thủy đã dùng ma pháp gì trên tấm vải ca rô màu lam, mà có thể khiến những con quỷ cẩu ngoan ngoãn ngồi trên tấm vải, cũng không biết binh lính kia làm thế nào có thể bế lên quỷ cẩu to như ngọn tháp đặt lên trên tấm vải.

Nếu gã có thể trực tiếp bế nó lên, vậy gã không cần hộp mồi lửa cũng có thể đánh bại toàn bộ thế giới, cưới công chúa, trở thành Quốc vương.

Có lẽ gã chỉ là đem tấm vải nhét vào dưới thân quỷ cẩu, hoặc là tấm vải tự động bắ n ra ma pháp cực kỳ mạnh mẽ, nhưng trên người ký chủ không có tấm vải màu lam, cũng không có ma pháp, hắn chỉ mới vào tiểu thế giới, thể chất chỉ tương đương một người bình thường, dù có muốn dùng ma pháp cũng không có tài nguyên, càng không có tiền...... Đúng vậy, không có tiền là chuyện khiến người ta tuyệt vọng đến cỡ nào, cho dù là ký chủ cũng không ngoại lệ.

[Phú quý hiểm trung cầu.] Hứa Nguyện quấn chặt dây thừng xong cười một tiếng, hắn thử kéo một cái, sau đó thắt dây qua eo, lại vịn dây thừng trượt từng chút từng chút xuống dưới giếng sâu.

[Ký chủ nói đúng.] Mèo trắng bám trên vai hắn cẩn thận nhìn xuống.

Cơ thể đi xuống từng chút một, ánh sáng cũng ở tắt dần rồi biến mất, thẳng đến khi giày da dẫm lên mặt đất ướt át, mùi rỉ sắt sền sệt ùa vào xoang mũi, mèo trắng dùng móng vuốt che lên mũi mình, lại dùng một cái móng vuốt khác lấp kin mũi Hứa Nguyện, hoàn toàn không sợ mình sẽ ngã xuống: [Mùi ở đây khó ngửi quá.]

Hứa Nguyện mở dây thừng bên hông ra, dựa vào mấy trăm ngọn nến xếp dọc hành lang đánh giá không gian xung quanh, nơi này rất lớn, có vô số trụ cột chống đỡ, xiêu vẹo hướng vào sâu bên trong, ánh nến trên tường chiếu lên hoa văn điêu khắc trên thân cột, để lại bóng sáng không đồng nhất, xa hoa và cổ xưa, nhưng vẫn không che được dấu vết đen nhánh trên tường, đã khô, cũng không hút ruồi bọ, nhưng mùi vị vẫn chưa tiêu tán, có điều......

[Mèo.] Hứa Nguyện mở miệng hít một hơi.

[Cái gì?] Mèo trắng tích cực đáp lời, chức trách của hệ thống chính là phục vụ ký chủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!