Chương 8: Chiếc vòng

Vân Xuyên đoán không sai, giờ phút này Trích Nguyệt Lâu quả nhiên đang hỗn loạn. Từ khi bắt đầu tỷ thí, không biết từ đâu bỗng dưng tràn ra một lượng lớn giấy trắng, chúng như trận tuyết lở cuốn phăng từng khung cửa sổ rồi tràn vào bên trong, tựa như một cơn lốc xoáy vây kín lấy đài cao trung tâm của Trích Nguyệt Lâu chật cứng như nêm cối.

Giấy trắng thậm chí còn bò lên những tấm ván gỗ chạm khắc trên mái lầu, nơi treo các thẻ tên quyết định phân nhóm, vốn là hai người đấu với nhau, nhưng dưới sự nhiễu loạn của giấy trắng, khi thì bốn cái chạm vào nhau, khi thì sáu cái chạm vào nhau, từng mảng từng mảng mà rơi xuống. Cùng với thẻ tên rơi xuống, đám yểm sư trên đài cao lần lượt tỉnh mộng, bọn họ hoảng hốt nhìn xung quanh bốn phía, muốn rời đi mà không được.

Đệ tử các tông môn muốn xông lên trợ giúp nhưng cũng bị giấy trắng chặn đường đi. Những tờ giấy trắng này đều không phải là tờ giấy bình thường, bền chắc vô cùng, không thể bị cắt rách bằng đao, không bị nước làm ướt, như bầy châu chấu tràn lan không dứt, cuốn lấy mọi người sứt đầu mẻ trán.

"Là yểm thuật! Trong Trích Nguyệt Lâu còn có yểm sư khác! Hắn đang thao túng phân nhóm!"

"Là ai! Ai đang quấy phá! Mau ra đây!"

Tiếng kinh hô vang lên, mọi người bàn tán ồn ào.

Mà trong bóng tối phía sau đài cao, Ôn Từ đang khoanh tay, lạnh nhạt nhìn đám người hỗn loạn bên dưới Trích Nguyệt Lâu.

Giữa bóng đêm, vạt áo rực rỡ sắc màu phấp phới trong gió, tiếng chuông nhỏ vang lên hỗn loạn. Những tờ giấy trắng linh hoạt và xoay chuyển trong kẽ ngón tay thon dài của Ôn Từ, cạnh giấy lướt qua mu bàn tay, chạm vào chiếc chuông màu sắc rực rỡ đang lay động.

"Ai nghĩ ra cái trò này vậy? Hai người quyết đấu, thật là lãng phí thời gian. Chi bằng, tất cả cùng lao vào chém giết lẫn nhau …"

Ôn Từ giơ tay lên, những tờ giấy trắng liền bay theo gió, hòa vào bức tường giấy trên đài cao.

"…… Như vậy mới thú vị."

__

Trong mộng cảnh, Tạ Ngọc Châu và Vân Xuyên tất nhiên không biết Trích Nguyệt Lâu đang hỗn loạn. Nhưng bọn họ đã chấp nhận hiện thực, hiểu rằng sẽ không ai đến cứu họ. 

Tạ Ngọc Châu ngồi bệt xuống bãi cỏ, nàng nhìn xung quanh: "May mà bây giờ chúng ta vẫn an toàn, thời tiết ở đây tốt như vậy, nhìn chẳng giống ác mộng chút nào …"

Tạ Ngọc Châu bỗng ngưng bặt. Cách đó mười trượng, một đàn sinh vật đen nghìn nghịt đang kéo đến từ cuối chân trời, tựa như dãy núi đen khổng lồ đang di chuyển, lướt nhanh qua hai người họ, những bóng đen thật lớn hình thù kỳ quái tràn qua người họ rồi lao về phía xa.

Tạ Ngọc Châu chậm rãi quay đầu nhìn sang Vân Xuyên, giơ ngón tay chỉ về phía đám sinh vật kia: "Tại sao … lại có nhện, rết, bọ cạp còn to hơn cả người vậy?"

Vân Xuyên thản nhiên đáp: "Bởi vì đây là một cơn ác mộng. Chúng vừa đi qua rất nhiều lần rồi, ở sau lưng ngươi, ngươi không thấy thôi."

"Chúng không đuổi theo chúng ta sao?"

"Không biết, có lẽ là chưa nhìn thấy chúng ta."

Vân Xuyên dứt khoát, lưu loát mà đáp xong, liền cúi đầu tiếp tục làm chuyện của mình. Không biết từ lúc nào, nàng đã lấy ra một con dao nhỏ kỳ quái, đang chạm khắc thứ gì đó trên chiếc vòng tay của mình, gõ gõ đập đập.

Tạ Ngọc Châu im lặng nhìn động tác của Vân Xuyên một lát, nghi hoặc nói: "Tỷ đang làm gì vậy?"

"Sửa vòng tay."

"…… Lúc nào rồi mà tỷ còn sửa vòng tay!"

Vân Xuyên không rõ tại sao Tạ Ngọc Châu lại tức giận, nghiêm túc đáp lại: "Bây giờ chính là thời điểm thích hợp để sửa vòng tay."

Tạ Ngọc Châu trừng lớn mắt, trong lòng thầm nghĩ người này sao có thể bình tĩnh như vậy? Bọn họ rơi vào chính là mộng yểm do yểm sư triệu hồi đấy! Đây là một trận chiến sinh tử! Ai lại đi sửa một cái vòng tay cũ nát giữa lúc đang liều mạng chứ?

Vân Xuyên dường như nghe thấy Tạ Ngọc Châu đang chửi thầm, nàng lại gõ nhẹ hai cái lên chiếc vòng, sau đó đột nhiên thu hồi công cụ, đứng dậy. Nàng mặc lại chiếc áo choàng đã gần khô lên người, cẩn thận thắt chặt đai áo, sau đó vươn tay về phía Tạ Ngọc Châu.

"Đứng dậy đi, cảnh mộng đang thay đổi, chúng ta phải rời khỏi đây."

Nàng vừa dứt lời, phía xa trên thảo nguyên liền truyền đến tiếng đất đá vỡ vụn sụp đổ, bụi đất xám vàng bốc lên trời che khuất nửa vầng thái dương, một cơn bão cát che trời lấp đất ập thẳng về phía bọn họ.

Tạ Ngọc Châu lập tức có hai suy nghĩ, thứ nhất Vân Xuyên đúng là thần nhân!

Suy nghĩ thứ hai là — không lẽ lại phải chạy trối chết nữa sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!