Cảm nhận được ánh sáng tan đi, Tạ Ngọc Châu dụi mắt kêu lên: "Đau quá! Chuyện gì xảy ra vậy, sao tự dưng lại chói lòa như vậy?"
Nàng thử mở một bên mắt, sau đó lập tức kinh ngạc trợn tròn cả hai mắt, miệng há hốc, trong tròng mắt phản chiếu thế giới trước mắt, run rẩy như con thuyền nhỏ giữa đại dương mênh mông.
"Đây… đây là…"
Trước mắt nàng là một con hẻm mưa bụi Giang Nam tĩnh mịch, tường trắng cao và ngói đen, dưới chân là đường đá xanh trơn trượt. Mây mù lượn lờ, con hẻm nhỏ sâu hun hút không thấy điểm cuối, xung quanh ngoài nàng ra thì không một bóng người.
"Có… có ai không? Vân Xuyên? Trang thúc? Có ai không? Đây là đâu vậy?"
Tạ Ngọc Châu hoảng hốt và sợ hãi, vừa đi về trước vừa lớn tiếng gọi. Nhưng cuối con hẻm vẫn là một con hẻm khác, cuối trống vắng vẫn là trống vắng, con hẻm dài như vậy, đi mãi vẫn không thấy một cánh cửa, không một ai.
Tạ Ngọc Châu không biết mình đã rẽ qua bao nhiêu khúc quanh ở con hẻm, mưa càng lúc càng nặng hạt, rơi xuống từ mái hiên thành từng bức rèm nước, mương thoát nước hai bên đường dần dần nước chảy xiết. Cả người nàng ướt sũng, càng ngày nôn nóng. Lại rẽ qua một con hẻm khác, con đường bỗng rộng gấp đôi, có một nhóm thiếu nữ cầm ô giấy dầu đang quay lưng về phía nàng, tà áo lay động, từng bước từng bước tiến về phía trước.
"Các vị tỷ tỷ! Đợi ta với!"
Tạ Ngọc Châu vui mừng khôn xiết, xách váy đuổi theo các nàng trong cơn mưa lớn, những thiếu nữ đó lại chẳng hề phản ứng, bước chân không hề chậm lại.
Tạ Ngọc Châu rốt cuộc đuổi kịp cô nương đi cuối cùng, duỗi tay giữ lấy bả vai nàng: "Chờ đã!"
Khoảnh khắc Tạ Ngọc Châu chạm vào vai thiếu nữ, cả nhóm thiếu nữ cầm ô đều dừng bước, sau đó tất cả đồng loạt quay đầu lại. Cái quay đầu ấy lực quá lớn, nếu là người bình thường e rằng đã bẻ gãy cổ, mà động tác của các nàng lại nhanh gọn và cứng nhắc.
Quay đầu lại chính là những khuôn mặt đeo mặt nạ. Mặt nạ nền trắng, trên vẽ đôi mắt kẻ xếch dài, xung quanh mắt là mảng màu hồng phấn, là gương mặt hoa đán trên sân khấu hí kịch. Trong không gian đen trắng của tường ngói, minh diễm đến quỷ dị.
Gương mặt hoa đán xinh đẹp ấy chen chúc trong phố giữa cơn mưa lớn, hết lớp này đến lớp khác, dày đặc, lặng lẽ không tiếng động mà nhìn chằm chằm vào Tạ Ngọc Châu.
Trong lòng Tạ Ngọc Châu dâng lên dự cảm chẳng lành. Nàng run rẩy vươn tay, tháo chiếc mặt nạ của thiếu nữ đứng gần nàng nhất. Khuôn mặt thiếu nữ từ từ lộ ra, lông mày, mắt, sống mũi, bờ môi, đều quen thuộc vô cùng.
Đó là một gương mặt giống hệt với Tạ Ngọc Châu.
Những thiếu nữ dưới ô giấy dầu nhìn nàng không chớp mắt, những đôi mắt ẩn sau mặt nạ, những bàn tay cầm ô, những dáng hình bị nước mưa xối ướt đầm.
Càng nhìn càng quen thuộc.
Mỗi một người đều giống hệt nàng.
Trời càng mưa lớn hơn nữa, thế giới chỉ còn lại tiếng mưa rơi, tường trắng cao không có cửa, ngói đen giống như mây đen, còn có một nhóm Tạ Ngọc Châu sinh ra trong thế giới u ám.
Tay Tạ Ngọc Châu run rẩy kịch liệt, ánh mắt nàng hoảng loạn mà nhìn lướt qua mặt của những người đó, lồng ngực đột nhiên mỏng manh như một tờ giấy trắng, tim đập dữ dội gần như muốn xé rách giấy nhảy ra. Sợ hãi khiến nàng cứng họng thất thanh, ngay cả sức lực lùi về sau đều biến mất gần như chẳng còn.
Thiếu nữ bị nàng tháo mặt nạ đột nhiên cười. Nếu gọi là cười, chẳng bằng nói rằng nàng chỉ đang điều động cơ mặt cứng ngắc, để tạo ra một biểu cảm giống như đang cười.
Dưới lớp mặt nạ dày đặc kia, trong đôi mắt cũng đều ánh lên ý cười.
Những nếp gấp trên cổ thiếu nữ giãn ra từng vòng một, nàng chậm rãi xoay người lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, bỗng có tiếng bước chân giẫm lên nước vang lên từ xa đến gần, mặt nạ trên tay Tạ Ngọc Châu bị cướp đi, người đến cầm mặt nạ úp nó trở lại lên mặt thiếu nữ, nắm chặt cổ tay Tạ Ngọc Châu, ngắn gọn thốt ra một chữ.
"Chạy."
Tạ Ngọc Châu bị người đó kéo quay đầu chạy về phía sau, phía sau truyền đến tiếng giẫm lên nước hỗn loạn, nàng mơ hồ mà chạy được hai bước, trong nỗi sợ hãi mới trông thấy rõ khuôn mặt của người đến. Cô nương kéo nàng chạy về phía trước có một mái tóc dài màu trắng bạc, ướt đẫm trong cơn mưa bết lại thành từng lọn dính vào người, lông mày nàng thanh tú, cổ tay đeo một chiếc vòng vàng có hai chiếc nhẫn nhỏ treo lủng lẳng.
"Vân Xuyên tỷ tỷ!"
Lúc này Tạ Ngọc Châu mới thở hổn hển kêu lên, suýt chút nữa bật khóc. Nàng biết những thiếu nữ cầm ô phía sau vẫn đang đuổi theo, không dám ngoái đầu lại nhìn, chỉ dốc sức liều mạng chạy theo Vân Xuyên, vừa chạy vừa nức nở hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Vân Xuyên nghiêng đầu, Tạ Ngọc Châu xuyên qua góc nghiêng của nàng nhìn thấy kính đá trước trán nàng, mơ hồ có đường vân màu lam chằng chịt.
"Thuật pháp xảy ra chút sai sót, chúng ta vào ác mộng rồi." giọng nói của Vân Xuyên nhẹ như không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!