Hai ngày trôi qua trong chớp mắt, đại hội Yểm Sư cuối cùng cũng khai mạc trong sự mong chờ của muôn người, người đến kẻ đi náo nhiệt vô cùng, khắp thành Phụ Giang pháo nổ vang trời, pháo hoa rực rỡ cả thành.
Tạ Ngọc Châu thì không có phúc nhìn thấy, nàng bị nhốt ở trong phòng được bảo vệ nghiêm ngặt, không được phép ra ngoài xem tỷ thí. Còn Vân Xuyên thì khoác áo choàng màu xám len lỏi giữa đám người, đi đến chỗ ngồi của Tiêu Dao Môn trên lầu ba, chuẩn bị mượn tạm một chiếc gương đồng.
Tại chỗ của Tiêu Dao Môn chỉ có vài đệ tử trẻ tuổi đang ngồi, xem ra người dẫn đầu đã đi nơi khác hàn huyên. Bọn họ cài mũ gỗ mặc thanh y, thắt lưng đeo mộc bài có khắc vân văn và Thái Cực màu vàng, vừa thấy Vân Xuyên bước vào đã đồng loạt đứng dậy hành lễ, động tác chỉnh tề, dáng người đoan chính, không hổ là đệ tử của một trong ba đại tông tiên môn.
Họ không biết Vân Xuyên là ai, nhưng hôm nay lui đến đều là người tài ba, bất luận ai tới, trước tiên hành lễ vẫn hơn.
Vân Xuyên vì thế cũng đáp lễ lại, sau đó nói rõ mục đích của mình. Nàng nói mình là gia nhân trong Trích Nguyệt Lâu, trước đó khi sắp xếp chỗ ngồi, phát hiện một mặt gương đồng của Tiêu Dao Môn gặp vấn đề, nên nàng muốn lấy lại để sửa.
Một vị đệ tử có khuôn mặt tròn mắt hạnh mỉm cười nói: "Thì ra là vậy, thuật pháp trên gương đồng này vốn là do Tiêu Dao Môn hỗ trợ thiết lập, cứ để bọn ta tự sửa là được, không phiền đến tỷ tỷ đâu. Xin hỏi là chiếc gương nào có vấn đề?"
Sự chu đáo của hắn khiến Vân Xuyên trầm mặc một thoáng, rồi nàng giơ tay chỉ đại: "Chiếc này."
Với thị lực mười thước mà người vật chẳng phân biệt nổi của mình, ngón tay Vân Xuyên chỉ không phải gương đồng, mà là một bức tranh treo tường. Vị đệ tử kia nhìn về phía bức tranh Vân Xuyên chỉ, lại một lần nữa chu đáo mà chỉ vào chiếc gương đồng lớn ở cạnh bức tranh: "Ý cô nương là … chiếc kính bên cạnh bức tranh này sao?"
Vân Xuyên gật đầu chắc nịch.
Các đệ tử lập tức vây quanh gương đồng, vị đệ tử nói chuyện với Vân Xuyên ấy giơ tay kết ấn kích hoạt thuật pháp trên trên gương, còn mời một vị yểm sư đi qua gương triệu mộng, dựa theo quy trình kiểm tra công năng thuật pháp từng bước một. Chỉ thấy thuật pháp từ đầu đến cuối vận hành bình thường, cảnh tượng trong mơ đều rõ ràng chính xác, lựa chọn và thay đổi cảnh tượng cũng rất mượt mà trơn tru.
Nếu phải nói có gì không ổn, thì chỉ có một tờ giấy dính sau mặt gương, cũng không biết là bị gió thổi từ đâu đến.
"Cô nương, mặt gương này dường như không có vấn đề gì, chỉ là bị dính một tờ giấy …"
Vị đệ tử kia bóc tờ giấy ra, khi hắn xoay người lại thì thấy cô nương trước mặt đã đeo một cặp thị kính thủy tinh trong suốt trên sống mũi từ lúc nào, ánh sáng từ gương đồng chiếu lên thị kính, khiến đôi mắt phía sau thủy tinh sáng như những vì sao.
Thấy vị đệ tử này quay đầu lại, Vân Xuyên tháo thị kính xuống cất vào trong áo choàng, nhận lấy tờ giấy từ tay vị đệ tử mặt tròn, vo lại thành một cục, mặt không đổi sắc mà hành lễ nói: "Vậy được rồi, không có vấn đề thì không cần sửa nữa."
Chúng đệ tử cũng đồng loạt đáp lễ, rồi lại chỉnh tề mà cúi đầu như lúc đầu, mộc bài đeo trên thắt lưng lắc lư. Đợi sau khi Vân Xuyên rời khỏi nhã tọa, bọn họ mới đứng thẳng dậy, một đệ tử nhỏ giọng nói với người bên cạnh: "Nàng vừa hành lễ theo cổ lễ của Tiêu Dao Môn thì phải … Ta chỉ từng thấy chưởng môn hành lễ như vậy khi tế trời thôi, Trích Nguyệt Lâu đúng là tàng long ngọa hổ mà …"
Lời nói dối của Vân Xuyên đầy sơ hở, may sao lại gặp một nhóm đệ tử non nớt mới xuất môn nên không bị vạch trần. Nàng chẳng hề cảm thấy bất cứ nguy hiểm hay chán nản, thậm chí cũng không đi thử vận may ở các chỗ ngồi của tông môn khác. Nàng chỉ vòng quanh dưới lầu một lượt, ngó trái ngó phải cuối cùng tùy tiện nhấc lấy một mặt gương đồng bình thường ôm vào lòng, rồi chuẩn bị quay về tìm Tạ Ngọc Châu.
Thế nhưng nàng vừa mới quay đầu lại, liền nhìn thấy cách mười bước có một bóng người mặc y phục rực rỡ đang đứng, người đó đang đứng trong góc tối người qua kẻ lại tấp nập, thân hình thon cao gương mặt mơ hồ.
Gió xuân chợt nổi, nhấc bổng vạt váy và dải lụa của người đó. Người đó cất bước đi đến, theo từng bước chân vang lên tiếng nước chảy róc rách, khi đến gần hơn liền có thể thấy rõ chiếc váy dài đan xen ba màu đỏ son, vàng mơ và xanh tùng, búi tóc cài trân châu, san hô và vô số chuông nhỏ. Bàn tay phải ngọc ngà của đối phương đeo nhẫn màu vàng và vòng tay kết chuông đủ mọi màu sắc. Tiếng nước chảy ngân vang, hóa ra là đến từ chuông nhỏ đầy người này.
Ôn Từ dừng lại trước mặt Vân Xuyên một bước, cúi đầu. Gương mặt mang nét dị vực ấy phóng đại vô hạn trong tầm mắt của Vân Xuyên, mày như núi xa mắt như minh nguyệt, đẹp đẽ rực rỡ đến mức khiến người ta kinh tâm.
"Ngươi đang làm gì vậy?" Ôn Từ thấp giọng hỏi.
Vân Xuyên điềm nhiên đáp: "Tìm một chiếc gương."
Ôn Từ rũ mắt nhìn chiếc gương trong tay nàng, rồi lại ngước mắt nhìn nàng, chậm rãi nói: "Đừng động vào yểm thuật, quá tò mò sẽ mất mạng đấy."
Vân Xuyên không trả lời, còn Ôn Từ đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống nàng, nhẹ nhàng bâng quơ nói tiếp: "Ngươi có biết không, nếu chết trong giấc mơ do yểm sư điều khiển, thì chính là chết thật."
Vân Xuyên lại kiễng chân lên, lần nữa tiến sát Ôn Từ, rồi buông một câu trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia.
"Ngươi đợi ta thêm chút nữa, ta sắp gom đủ tiền rồi."
"Tiền? Ngươi cần tiền làm gì?" Ôn Từ nhíu mày.
"Ôn cô nương! Ôn cô nương! Sao ngài lại ở đây, sắp đến giờ rồi, phải đi chuẩn bị thôi."
Vân Xuyên còn chưa trả lời, giọng của A Phúc đã chen vào, hắn mắt đầy lo lắng nhưng vẫn nở nụ cười. Ôn Từ tối sầm liếc A Phúc một cái, xoay người dọc theo hành lang bước đi, thản nhiên nói: "Giục cái gì, biết rồi."
Những lời này thốt ra khỏi miệng, giọng nói so với khi nãy khác nhau rất lớn, hoàn toàn là giọng nữ mềm mại dịu dàng.
Bóng hình ấy, trong tà áo phấp phới, bước lên đài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!