Diệp Mẫn Vi và Ngụy Cảnh ngăn cách bởi ánh sáng lam bùng nổ từ linh mạch mà đối mặt từ xa, toàn bộ địa huyệt rung chuyển ầm ầm, giọng nói của Ngụy Cảnh không lớn, e rằng A Nghiêm và A Hỉ trên đài cao cũng chẳng nghe thấy. Đề nghị khế ước này, chỉ giữa Diệp Mẫn Vi và hắn.
Ngụy Cảnh vì một tờ kết sinh khế mà bị Tần Gia Trạch khống chế nhiều năm, không thể không tuân theo mệnh lệnh của hắn làm việc, trong lòng sớm đã sinh ra chán ghét nhưng không thể biểu lộ, chỉ có thể đè nén trong tim. Mà Diệp Mẫn Vi lợi hại như thế, vương gia lại đang tìm kiếm Diệp Mẫn Vi, nàng thật sự là người được chọn tốt nhất để giúp hắn đoạt lại tự do.
Hắn gặp được Diệp Mẫn Vi chính là nghe thấy động tĩnh tuần tra địa cung ở Tĩnh Tâm Trai gây ra, chứ không phải phụng lệnh vương gia, dù hắn có thả Diệp Mẫn Vi đi thì cũng không coi là trái với kết sinh khế. Mà nơi này bình thường thị vệ binh phủ cũng không dám đến, cũng không có ai biết được ước định giữa hắn và Diệp Mẫn Vi.
Ngụy Cảnh hạ quyết tâm, cảm thấy điều kiện đưa ra vô cùng hấp dẫn, Diệp Mẫn Vi chắc chắn sẽ động lòng.
Thế nhưng cô nương trong tà ào phiêu dật sau màn ánh sáng lam lại không hề tỏ vẻ kinh ngạc, nàng yên lặng một lát rồi nói: "Ngươi nói ngươi là bị người ta ép buộc, thân bất do kỷ, vậy ngươi vì sao không trả lại Túng Mộng Linh cho vương Lai Dương? Theo như kết sinh khế, ngươi không còn nắm giữ Túng Mộng Linh, thì cũng không cần tiếp tục phục tùng hắn."
Ngụy Cảnh khựng lại, không ngờ đối phương sẽ hỏi câu hỏi như vậy.
Diệp Mẫn Vi vạch trần lời lẽ tô son trát phấn hắn: "Ngươi không phải bị người ta ép buộc, ngươi là không cam lòng từ bỏ sức mạnh."
"Thế giới này xưa nay chính là cá lớn nuốt cá bé, ai có thể từ bỏ sức mạnh?" Ngụy Cảnh ánh mắt nặng nề.
Hắn dang hai tay chỉ về địa huyệt xung quanh, nói: "Vạn Vật Chi Tông chẳng lẽ thật sự muốn tiếp tục giao đấu với tại hạ ở nơi này sao? Tuy không rõ Vạn Vật Chi Tông còn giấu át chủ bài gì, nhưng ngài cũng có thể nhìn ra được, tại hạ cũng chưa dùng hết sức. Cuộc giao dịch này đối với cả hai chúng ta, đều không thể tốt hơn."
Nói xong câu đó, hắn liền rút từ thắt lưng ra một cây bút ngọc, trong bút dường như có ánh sáng xanh nhàn nhạt, chính là linh khí dùng để ký kết sinh khế.
"Tại hạ cũng có thể ký kết sinh khế với Vạn Vật Chi Tông, đảm bảo giao dịch này chắc chắn thực hiện."
Ngụy Cảnh vung bút viết ra nội dung khế ước trong không trung, từng dòng chữ lơ lửng trong không trung, không ngừng lay động. Viết xong hắn ném bút về phía Diệp Mẫn Vi, Diệp Mẫn Vi đưa tay đón lấy cây bút kết sinh khế vượt qua màn chắn, ngẩng đầu nhìn đài cao phía trên một cái.
"Được thôi." cuối cùng nàng đáp lời.
Diệp Mẫn Vi cũng vung bút viết tên mình giữa không trung, khi khế ước hoàn thành, tất cả chữ lơ lửng liền bay về phía trước xoay vòng hợp lại, biến thành hai quyển giấy nhỏ, tách ra bay về phía Diệp Mẫn Vi và Ngụy Cảnh. Đây chính là bằng chứng của kết sinh khế, nếu cả hai quyển giấy đều bị hủy, kết sinh khế lập tức mất hiệu lực.
Diệp Mẫn Vi nhìn theo bóng Ngụy Cảnh tuân thủ lời hứa dẫn theo bầy quái vật của mình rời khỏi địa huyệt, lại cúi đầu nhìn cuộn kết sinh khế trong tay, nói: "Ta chế ra Túng Mộng Linh và bút kết sinh khế, chắc chắn không phải để hắn làm những chuyện như thế này."
Nói xong nàng khẽ thở dài một tiếng, rồi ngồi xổm xuống vẽ ra vài đường dài, linh lực dâng trào tụ lại quanh thân nàng, đưa nàng bay lên mép đài cao.
A Nghiêm nhìn Vân Xuyên, không, là Diệp Mẫn Vi trong ánh sáng lam đáp xuống trước mặt cậu. Đôi mắt cậu đầy vui mừng xen lẫn sợ hãi, tiến lên một bước lại không kìm được lùi lại phía sau một bước, ôm chặt A Hỉ lúng túng đứng yên tại chỗ.
Diệp Mẫn Vi lại chỉ nhìn cậu hỏi: "Lúc nãy sau khi thương tinh tan chảy hết thứ còn sót lại, ngươi có thấy không?"
A Nghiêm khẽ gật đầu, cậu vươn tay ra, trong lòng bàn tay có sáu viên đá nhỏ màu sắc và hình dáng khác nhau. Vừa nãy khi cậu quay lại thì thấy trong rãnh lõm đặt thương tinh chỉ còn lại mấy viên đá nhỏ này, nên đã lấy ra và thay thương tinh mới vào.
Diệp Mẫn Vi nhìn thấy mấy viên đá trong lòng bàn tay cậu, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Nàng nâng tay lên ngang trán, sau đó cúi thấp người hướng A Nghiêm hành lễ.
"Đa tạ."
A Nghiêm sững sờ tại chỗ, không biết làm sao cho phải.
Sau đó Diệp Mẫn Vi thu hồi tấm chắn bảo vệ A Nghiêm và A Hỉ, nàng cầm lấy mảnh tàn dư của thương tinh trong tay A Nghiêm rồi cất vào ngực, rồi cúi người vẽ những hoa văn mới giữa các hoa văn màu lam trên bàn đá.
Khi tay nàng dừng lại, tất cả linh mạch hoa văn trong địa huyệt bắt đầu rung chuyển dữ dội, tựa như tòa nhà khổng lồ đang sụp đổ, đá vụn rơi như mưa.
Diệp Mẫn Vi cúi đầu nhìn địa huyệt sắp sụp đổ ấy một cái.
Sau đó nàng lùi lại một bước, quỳ cả hai gối xuống đất hướng tới nơi địa huyệt cúi đầu sát đất, tay giơ trước trán, trán chạm nền đá, vang lên tiếng "cộc" nhẹ.
A Nghiêm nghĩ, trước kia Vân Xuyên dặn cậu đừng quỳ nàng, nàng hình như xem việc quỳ bái là điều rất quan trọng.
Nhưng giờ phút này nàng lại quỳ lạy về phía một tòa địa huyệt trống rỗng, cũng chẳng biết là đang bái ai.
Diệp Mẫn Vi đứng dậy bế lấy A Nghiêm và A Hỉ, nói: "Chúng ta đi thôi."
Khoảnh khắc A Hỉ vòng tay ôm cổ Diệp Mẫn Vi, bọn họ biến mất khỏi lò luyện người từng tồn tại nơi này. Sau lưng bọn họ, trong địa huyệt như biển lửa xanh, tất cả linh mạch hoa văn trên tường bắt đầu tróc ra từng mảng như ve sầu thoát xác, rơi xuống mặt đất hóa thành mảnh vụn, thương tinh trên bàn đá tan chảy với tốc độ chóng mặt, đài cao cũng ầm ầm sụp đổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!