"Ôn Từ?" Vân Xuyên lặp lại.
"Cũng không biết là người Miêu Cương ở Tây Vực hay là ngoại tộc Đông Dương, nữ linh nổi tiếng nhất thành Phụ Giang, Trang thúc vì đại hội mà đã bỏ ra một số tiền lớn mời nàng đến Trích Nguyệt Lâu. Nghe nói tính tình cực kỳ tệ, còn khó hầu hạ hơn cả ta, ta với nàng cùng được gọi là song sát của Trích Nguyệt Lâu."
Tạ Ngọc Châu lăn một vòng trên giường, tiếp tục nói: "Hôm qua vừa gặp quả là danh bất hư truyền, vở kịch Lộng Phiến có mười hai màn, mới múa đến màn thứ ba thì đã nói không có tâm trạng diễn nữa, quay người bỏ đi, ai ngăn cản cũng không nghe, Trang thúc tức giận đến mức mặt xanh mét. Dạo này ta diễn vai ngang ngược tùy hứng có chút cố hết sức, phải học hỏi nàng ta thêm mới được."
"Nàng ta đẹp lắm sao?"
"Đẹp lắm. Lần đầu tiên ta cảm thấy có người đẹp đến mức lấy mạng, thật sự là muốn lấy mạng đó! Cảm giác ai ở cạnh nàng cũng sẽ không sống lâu, không biết là do bị đẹp đến loạn nhịp tim mà chết, hay là bị tức giận đến bảy khiếu bốc khói trắng mà chết, hoặc bị người khác vì tranh đoạt mà g**t ch*t, cái nào nhanh hơn thôi. Dù sao nàng ta là đào kép của lâu, tỷ muốn tìm nàng thì dễ lắm đấy."
Tạ Ngọc Châu thao thao bất tuyệt xong, lại trở mình, vùi mặt vào trong chăn. Giọng nói rầu rĩ từ trong chăn vọng ra: "Vân Xuyên tỷ tỷ, nửa canh giờ sau tỷ hẵng ra ngoài, cứ nói là tỷ quỳ mãi đến giờ, đi chậm một chút, tập tễnh chút, diễn cho giống vào đó."
Khi Vân Xuyên làm theo lời chỉ dẫn của Tạ Ngọc Châu bước ra khỏi phòng, quả nhiên nhận được vô số ánh mắt thương cảm từ bốn phương tám hướng. Không ít người tiến lên đỡ nàng, nhìn thấy vết máu và vết bầm tím trên người nàng thì than ngắn thở dài, cầm quần áo mới cho nàng thay, dặn nàng nhanh chóng ra hậu viện tắm nước nóng cho ấm người, ngay cả Trang thúc cũng không trách mắng gì nàng nữa.
— Có câu đồng dục giả tương tằng, đồng ưu giả tương thân*. Hầy, chắc tỷ cũng không hiểu đâu, cứ làm theo lời ta là được.
(*vế đầu: những người cùng chung h*m m**n, lợi ích thường ganh ghét, đố kỵ nhau; vế sau: những người cùng chung hoạn nạn, đau khổ thì dễ đồng cảm và thân thiết với nhau)
Lúc đó, Tạ Ngọc Châu đang úp mặt trong chăn mà nói như vậy.
Vậy nên Vân Xuyên nhìn những người xung quanh bỗng trở nên ấm áp hơn, nàng há hốc mồm, nhưng lại ngậm lại.
Nàng thực sự không hiểu.
Nhưng nàng đã quá quen với những loại tình huống không hiểu rồi, vì thế sau khi tận hưởng xong sự ưu đãi này, Vân Xuyên rửa mặt chải đầu tươm tất, thay quần áo mới khoác áo choàng rồi chuẩn bị đi tìm vị mỹ nhân Ôn Từ trong miệng Tạ Ngọc Châu.
Lúc tiểu nhị A Phúc của Trích Nguyệt Lâu đang ôm vò rượu đi về phía tiền sảnh, liền nghe thấy tiểu nhị Đức Vượng chạy bàn nói không biết chuyện gì xảy ra, nhưng Vân Xuyên "ngốc tính toán" không màng thế sự kia, giờ lại đang đi khắp nơi hỏi thăm về Ôn Từ cô nương.
"Ngươi nói bây giờ Vân Xuyên thảm như vậy cũng không oan! Ai bảo nàng ta cứ đi chọc vào gia hỏa khó chiều, vừa nãy đắc tội lục tiểu thư giờ lại đi chọc Ôn Từ, có phải muốn đắc tội với cả song sát của Trích Nguyệt luôn không!" Đức Vượng tựa lan can lắc đầu ngán ngẩm.
A Phúc nghe vậy liền đặt vò rượu xuống, hoảng hốt kêu lên: "Con ngốc đó đi chọc vào Ôn Từ? Nàng ta có thể thảm hơn ta sao! Trang thúc bảo ta hầu hạ Ôn đại tổ tông, nàng ta chọc giận Ôn Từ, chẳng phải ta sẽ phải đi thu dọn đống hỗn loạn sao! Nàng ta đang ở đâu?"
A Phúc đã lo lắng quá muộn rồi, vì lúc này Vân Xuyên đã gặp được đệ nhất mỹ nhân Phụ Giang trong truyền thuyết — Ôn Từ.
Chính xác mà nói là nhìn thấy một cánh tay của Ôn Từ.
Vân Xuyên đang đứng giữa cầu thang từ lầu bốn lên lầu năm của Trích Nguyệt Lâu, ngẩng đầu nhìn lên. Một cánh tay trắng nõn thon dài xuyên qua khe hở giữa lan can lầu năm, buông thõng xuống không trung.
Ngón tay tự nhiên rủ xuống, mảnh mai mà thon dài, trên ngón giữa đeo một chiếc nhẫn vàng, giữa chiếc nhẫn và lắc tay nối liền một sợi dây mảnh màu vàng đang rủ xuống, treo lủng lẳng một chiếc chuông màu sắc rực rỡ lặng yên không lay động.
Ánh nắng ban mai của ngày xuân chiếu xuống mu bàn tay trắng nõn ấy, làm chiếc nhẫn, chuông và vòng tay lấp lánh ánh sáng, như ánh nước hồ gợn sóng.
Vân Xuyên chậm rãi bước lên, tầng tấc một nhìn thấy mặt sàn lầu năm, và cũng từng tấc một, khuôn mặt của mỹ nhân nằm trên sàn nhà hiện ra. Mỹ nhân búi tóc trên cài trâm hoa nghênh xuân, đầu gối lên cánh tay chính mình, vùi mặt vào ống tay áo lụa vàng xếp tầng, một tay buông hờ qua lan can cầu thang. Dáng vẻ tiêu sái này, mỹ nhân lại nhắm nghiền đôi mắt, hoàn toàn không có động tĩnh, như thể đang ngủ say trong một bức họa cuộn tròn.
Vân Xuyên quan sát người này một lát, đưa ra kết luận.
Là mỹ nhân tối hôm qua, ban ngày dường như còn đẹp hơn buổi tối. Nhưng lúc này nàng lại ngất xỉu trên đất, bất tỉnh nhân sự, cực kỳ nguy hiểm.
A Phúc vội vàng tăng tốc độ, cuối cùng chạy đến lầu bốn, vừa ngẩng đầu đã trông thấy Vân Xuyên đứng giữa cầu thang. Hắn tự cho là rốt cuộc đuổi kịp, lau mồ hôi chuẩn bị gọi Vân Xuyên xuống dưới, nhưng Vân Xuyên đã lao lên tầng năm.
Hắn thầm nghĩ chuyện chẳng lành, vội vàng bước nhanh đuổi theo. Chỉ thấy Ôn cô nương đang nằm ngủ say trên mặt sàn lầu cao nhất, Vân Xuyên lao tới bóp mạnh vào huyệt nhân trung trên người Ôn cô nương, vừa bóp vừa lay, hô to: "Tỉnh lại đi! Mau tỉnh lại!"
A Phúc hít thở không thông, suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Đây chính là một trong song sát của Trích Nguyệt Lâu – Ôn mỹ nhân!
Còn là Ôn mỹ nhân vào ban ngày! Ban ngày tâm trạng của tiểu tổ tông này cực kỳ tệ, mơ mơ màng màng đến đâu ngủ chỗ đấy, ai đánh thức nàng thì cứ như đào phần mộ tổ tiên nhà nàng, kiểu gì cũng phải mắng ai đó đến thối đầu! Càng về đêm nàng ngược lạu càng tỉnh táo càng ôn hòa, quả thực chính là một con cú mèo sống!
Vậy mà giờ đây, đại quái nhân "cú mèo" của Trích Nguyệt Lâu đang bị đại quái nhân "ngốc tính toán" khác lắc đến mức sắp rớt hồn. Đây thực sự là cầm đao hát tuồng — tạo ra một mớ hỗn độn lớn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!