Chương 48: Địa huyệt

Đám thị vệ trước Tĩnh Tâm Trai vô cùng hoảng loạn, A Nghiêm ôm A Hỉ cũng không kém phần hoảng loạn.

Lần đầu tiên cậu cảm nhận được một cách chân thật chỗ không thể lý giải của A Hỉ. Khi bọn họ vừa tránh khỏi một đám binh phủ tuần tra trong địa cung, A Hỉ đột nhiên tỉnh lại, nhìn cậu một lát, rồi như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra ôm lấy cậu cười khúc khích.

Chớp mắt một cái hành lang đá tối tăm xung quanh cậu đều tan biến, ánh sáng tràn ngập, trước mắt hắn là một vầng trăng sáng treo cao, Tàng Thư Lâu cao nhất cùng đám thị vệ đang kinh hãi như thể từ trên trời rơi xuống dừng ở trước mắt cậu.

A Nghiêm lòng tràn đầy chấn động, cậu nghĩ sao có thể… rốt cuộc đây… là gì? A Hỉ là… thứ gì?

Có khoảnh khắc cậu thậm chí bắt đầu hoài nghi, muội muội cậu coi như sinh mệnh đang nằm trong lòng ôm lấy cậu, có phải yêu quái hay không?

Trong lúc A Nghiêm đang hoang mang, cổ áo cậu bỗng bị người ta nhấc bổng, hai chân trong không trung. Động tác này thật sự quá quen thuộc, cậu quay đầu nhìn, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt của Vân Xuyên tỷ tỷ.

A Nghiêm mừng rỡ vô cùng, vừa định gọi nàng thì chợt nhớ tới "thần tướng đại nhân" Thương Thuật, giọng nói liền nghẹn lại nơi cổ họng cậu. Cậu nghĩ, nàng thật sự tên là Vân Xuyên sao? Nàng lại là ai đây?

Khi Diệp Mẫn Vi nhấc A Nghiêm và A Hỉ lên, đám thị vệ cuối cùng cũng vây kín, thị vệ khắp nơi từ trong phủ chạy đến, bao vây bọn họ chặt chẽ, quát hỏi bọn họ là ai.

Diệp Mẫn Vi ngoái đầu liếc nhìn, các đệ tử sơn trang Thương Lãng trong bóng tối khiếp sợ mà nhìn nàng, hiển nhiên bị hành động đột ngột lao ra của nàng làm cho trở tay không kịp, đệ tử mặt tròn định xông ra nhưng lại bị đạo trưởng lớn tuổi hơn kia giữ lại.

Đúng vào thời khắc then chốt ấy, A Hỉ vung tay múa chân, ngẩng đầu thấy được tỷ tỷ quen thuộc, hai mắt sáng lên vui vẻ mà vươn tay ôm chặt cổ Diệp Mẫn Vi.

A Hỉ vừa phấn khích lên, thì lại có trò biến người sắp sửa trình diễn.

Chỉ thấy dưới ánh trăng sáng ngời, vòng vây của đám thị vệ bỗng nhiên biến thành một vòng trống rỗng, trên mặt đất mà ban nãy Diệp Mẫn Vi, A Nghiêm và A Hỉ đứng ngoài ánh trăng trắng xóa, thì trống rỗng không có gì, ngay cà một cái bóng cũng chẳng có.

Đám thị vệ xôn xao bàn tán đầy sợ hãi, các đệ tử sơn trang Thương Lãng trong tối cũng bàng hoàng không thôi.

Diệp Mẫn Vi chỉ cảm thấy một trận choáng váng, ôm chặt đứa trẻ trong tay loạng choạng hai bước, khi nàng nhắm mắt lại rồi mở ra, liền thấy một bức tường cao xây bằng gạch đá nằm ngang trước người.

Nàng dùng tư thế như đang quỳ gối sám hối trước tường, lại lần nữa quay về địa cung kia.

Mùi ẩm ướt của bùn đất quen thuộc tràn ngập nơi đây, lẫn vào đó một chút mùi tanh máu. Diệp Mẫn Vi trầm mặc một lát, cúi đầu nhìn, A Hỉ ngây thơ chớp mắt nhìn nàng, bật cười khanh khách.

A Hỉ dùng chính hành động của mình để minh họa cho Diệp Mẫn Vi cái gọi là "thân bất do kỷ".

Dường như nơi này không có binh phủ hay thị vệ nào, yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng th* d*c của ba người bọn họ, ánh sáng lại sáng ngời hơn bất kỳ địa đạo hay thạch thất nào mà Diệp Mẫn Vi từng đi qua.

Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, phát hiện mình đang đứng trên một cái đài cao. Trung tâm đài có một cái bàn đá, chỗ cửa ra vào dựng mấy cái giá gỗ, trên giá bày rất nhiều viên đá màu xanh.

Dưới đài cao là một cái địa huyệt hình tròn rất lớn, trên tường treo vô số đuốc lửa, chiếu sáng địa huyệt như ban ngày. Chỉ thấy từ bàn đá trên đài cao làm trung tâm, hoa văn màu xanh lan tỏa ra, dày đặc mà phủ kín toàn bộ vách tưởng và mặt đất địa huyệt, như thể một cái lồng sắt được dệt bằng dây leo xanh thẳm.

Địa huyệt dưới chân nàng là một lò luyện người khổng lồ và tinh xảo.

Nơi này không xa lạ gì với Diệp Mẫn Vi, tuy nàng chỉ từng thấy một lần, nhưng với Diệp Mẫn Vi mà nói, liếc mắt một cái chính là khắc cốt ghi tâm.

Ký ức quá đỗi rõ ràng, chi tiết đến từng phần vụn vặt, sắc đỏ và trắng, mùi máu tanh và tiếng than khóc. Thân thể Diệp Mẫn Vi run lên, theo bản năng muốn nôn mửa.

Khi nàng cúi xuống, A Nghiêm đột nhiên giãy giụa vùng ra khỏi vòng tay nàng, cướp lấy A Hỉ chạy về phía bên kia bàn đá, cảnh giác mà trừng mắt với Diệp Mẫn Vi.

"Tỷ… tỷ lại là ai? Tỷ định làm gì?" A Nghiêm ngoài mạnh trong yếu chất vấn, trong mắt đã không còn nửa phần tin tưởng.

Giọng nói của cậu vang vọng trong "lò luyện" trống rỗng. Hai người đứng cách bàn đá trên đài cao dài hơn một trượng, đối diện từ xa, một người phẫn nộ và một người thì đau khổ và hoang mang.

Dù rằng Diệp Mẫn Vi cảm thấy A Nghiêm biết mục đích chuyến này của nàng cũng vô ích, nhưng nàng vẫn cố kìm cơn buồn nôn, thành thật mà trả lời: "Ta đến cứu ngươi và A Hỉ ra ngoài, ta cũng muốn dùng cái địa huyệt này xác nhận một vài việc, sau đó phá hủy nơi này."

Thật ra nàng đã sớm định đến lò luyện này.

Diệp Mẫn Vi như đột nhiên nhớ tới điều gì, nàng nhìn về phía A Hỉ dang quẫy đạp trong vòng tay A Nghiêm, chợt hiểu ra tất cả.

Nàng bước lên hai bước: "A Hỉ nó…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!