Chương 43: Chứng kiến

Căn thạch thất chật hẹp này ánh sáng tối tăm, tràn ngập mùi ẩm mốc lạnh lẽo đặc trung của bùn đất, những hạt nước nhỏ li ti thấm ra từ vách tường, trông như thể bọn họ đang ở dưới lòng đất. 

Ban ngày Diệp Mẫn Vi vừa mới phát hiện dưới lòng đất này là rỗng, không ngờ đến tối lại trực tiếp rơi vào địa đạo. Còn bọn họ đã xuyên qua từng lớp đất dày thế nào để đến được đây, chính bọn họ cũng không rõ.

Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật đứng trước rương thương tinh kia quan sát hồi lâu, Thương Thuật khoanh tay áo nhìn quanh bốn phía, nói: "Xem ra nơi này là một kho báu dùng để cất giữ thương tinh của ai đó."

Diệp Mẫn Vi cầm một viên thương tinh lên đưa ra trước mắt quan sát một lát, nói: "Đây không phải thương tinh ta từng phát ra ở núi Sùng Đan."

Bên này bọn họ đang trò chuyện, bên kia A Hỉ chạy vòng vòng quanh thạch thất, rải đầy đất những con bướm bị nàng vỗ chết, sau đó lại chạy tới kéo lấy tay áo Diệp Mẫn Vi.

Trong chớp mắt Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật đã đứng giữa một hành lang bằng đá, Diệp Mẫn Vi còn giữ nguyên tư thế giơ viên thương tinh lên, cùng Thương Thuật sững sờ nhìn nhau.

Còn ngay trước mặt bọn họ là bốn binh lính cầm đao.

May mắn trong cái rủi là, bốn binh lính cầm đao ấy quay lưng về phía bọn họ.

Thương Thuật và Diệp Mẫn Vi lập tức nín thở, như hai bức tượng đá đứng dựng giữa hành lang. Bọn lính cũng không hề phát hiện ra sau lưng mình đột nhiên xuất hiện ba người, bọn họ xếp thành một đội, tay đặt lên chuôi đao cầm theo đèn dầu lặng lẽ tiến về phía trước trong hành lang đá hẹp hòi, bóng dáng và ánh lửa khuất dần sau khúc rẽ chỗ hành lang.

Họ vừa khuất bóng, Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật liền lập tức nép sát vào vách tường, thuận tiện ôm lấy A Hỉ đang nhảy nhót. Đưa mắt nhìn quanh, bên trái là bóng tối sâu không thấy cuối, bên phải chính là khúc ngoặt chỗ hành lang cách đó không xa, con đường chật hẹp và quanh co, nơi này giống như một tòa mê cung ngầm.

Cánh cửa sau lưng bọn họ dựa vào vẫn còn khe hở, từ khe cửa lờ mờ có thể nhìn thấy những viên đá màu xanh, chính là căn thạch thất lúc nãy bọn họ vừa ở.

Diệp Mẫn Vi cúi đầu nhìn A Hỉ, nàng vẫn là bộ dáng vô ưu vô lo, toe toét miệng sắp cười khanh khách thành tiếng. Thương Thuật nhanh tay lẹ mặt mà bịt miệng A Hỉ, quay đầu sắc mặt nghiêm trọng nhìn Diệp Mẫn Vi.

Diệp Mẫn Vi khẽ gật đầu, nói: "Sở dĩ chúng ta đi vào nơi này, là nhờ A Hỉ."

A Hỉ dường như có thể đưa người khác xuyên qua các địa phương khác nhau, nó tuyệt đối không phải đứa trẻ tầm thường.

Thương Thuật hạ thấp giọng: "Nhưng nó không có tu vi linh lực, cũng chưa từng thấy nó sử dụng linh khí. Tuổi tác còn nhỏ như này, nó càng không thể là yểm sư."

Diệp Mẫn Vi rũ mắt nhìn A Hỉ, trong mắt cũng tràn đầy nghi hoặc.

Thương Thuật rút tay ra, ngón tay xoay chuyển một phen, thở dài nói: "Xem ra nếu muốn rời khỏi tòa địa cung này, chúng ta phải đi theo A Hỉ mới được."

Diệp Mẫn Vi nhìn bóng tối quanh mình, thế là đặt A Hỉ xuống đất một lần nữa, chỉ nhẹ nhàng che miệng nó, không để nó phát ra tiếng quá lớn. A Hỉ có vẻ rất quen thuộc với nơi này, hai chân vừa chạm đất liền vui vẻ đi về phía trước, nếu không phải bị Diệp Mẫn Vi giữ lại, e rằng đã chạy vù đi rồi.

Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật theo sau A Hỉ len lỏi trong những hành lang đá uốn lượn ngoằn ngoèo, suốt đường đi ngón tay của Thương Thuật vẫn không ngừng chuyển động, như đang đề phòng điều gì đó.

Quẹo qua mấy khúc quanh, phía trước hiện ra vài lối rẽ. Thương Thuật đột nhiên dừng bước chân lại, đem A Hỉ và Diệp Mẫn Vi đồng loạt giữ chặt. Ba người nép sát vào vách đá, như ba miếng cao dán dính lên vách đá.

Từ hành lang bên cạnh vang lên tiếng bước chân và tiếng nói chuyện của người, từ xa đến gần.

"Ngụy tiên sinh, hôm nay vương gia có đến không?"

"Vương gia có việc, để ta thay mặt giám sát."

Thương Thuật nhìn sang, chỉ thấy một tên nam nhân mặc áo đen chừng bốn mươi tuổi đi đầu hàng ngũ, tay hắn dắt theo một bé trai, phía sau có bảy tên thị vệ đi theo, thị vệ cách hắn gần nhất cầm cây đuốc, đối với hắn dáng vẻ vô cùng tôn kính. Họ đơn giản mà nói hai câu, liền đi khuất nơi khúc rẽ.

Hắn quay sang nói với Diệp Mẫn Vi: "Là môn khách của vương phủ Lai Dương, yểm sư Ngụy Cảnh."

Người đời gọi yểm sư song kiệt là Nhậm Đường và Tô Triệu Thanh, chính là vì bọn họ một người từng phá được tầng mộng cảnh thứ hai mươi chín, một người vượt qua cả ba mươi hai tầng mộng cảnh, được xem là hai người có yểm thuật mạnh nhất đương thời. Thế nhưng mọi người khi bàn luận, lại còn có một vị chỉ phá được hai mươi mốt tầng mộng cảnh, nhưng yểm thuật cũng cực kỳ lợi hại, từng tỷ thí với Nhậm Đường cũng không hề thua kém, chính là môn khách của vương Lai Dương, Ngụy Cảnh.

Đại hội yểm sư từng mời Ngụy Cảnh tham gia, chỉ là Ngụy Cảnh nói mình vì báo ân tri ngộ của vương Lai Dương, suốt đời chỉ làm việc cho vương Lai Dương, không thể nhận người khác làm chủ, liền từ chối không tham gia. Hắn ở Kỳ Châu nhiều năm, trợ giúp các bá tánh diệt hổ trừ lũ, khi linh phỉ ấy làm loạn, hắn đã cứu rất nhiều người, bởi vậy được coi la anh hùng của Kỳ Châu.

A Nghiêm chính là được Ngụy Cảnh cứu ra, cậu coi Ngụy Cảnh là ân nhân càng là tấm gương, suốt ngày nói muốn học yểm thuật, trở thành yểm sự lợi hại như Ngụy Cảnh.

Giờ đây Ngụy Cảnh lại hiện thân ở trong địa cung cất giữ thương tinh quỷ dị này, thật sự quá kỳ quặc.

"Nếu Ngụy Cảnh xuất hiện ở đây, vậy chắc chắn đây là địa cung của vương Lai Dương, lúc nãy những tên đó là binh lính của phủ vương Lai Dương. Vương Lai Dương đã cắm rễ ở Kỳ Châu ba đời, vậy mà không ngờ lại có một tòa địa cung khổng lồ thế này." Thương Thuật thấp giọng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!