Mấy ngày sau khi Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật đưa A Hỉ đến y quán, A Hỉ từng bước qua quỷ môn quan một chuyến, cuối cùng cũng hoàn toàn khỏi hẳn, tung tăng chạy nhảy.
Năm nay nó chỉ mới sáu tuổi, là một tiểu cô nương có vẻ ngoài xinh xắn dễ mến, không gầy gò như ca ca nó, khuôn mặt nhỏ tròn trịa, trông như trong nhà có gì ngon đều dành phần cho nó ăn vậy.
A Hỉ suốt ngày vô ưu vô lo, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm vẫn luôn cười tươi, nhảy nhót tung tăng khắp nơi, như một tiểu thần tiên chẳng hề biết đau khổ của nhân gian.
Nhưng quả thật nó không biết đến khổ đau nhân gian, cũng không phải vì nó là tiểu thần tiên, mà là vì nó là một đứa trẻ điên. Không chỉ là đứa trẻ điên, không nghe hiểu lời người khác nói, cũng chẳng biết nói chuyện, chỉ có thể phát ra những âm thanh ú ớ mơ hồ.
Trong trại lưu dân ai thấy nó đều thở dài một tiếng, nói một câu đáng tiếc.
Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật dùng chỗ tiền còn lại mua thêm áo bông mùa đông và thuốc trị tê cóng cho A Nghiêm và A Hỉ. A Nghiêm nhìn bộ quần áo cuối cùng cũng che được cổ tay cổ chân, ngửi thấy mùi bông mới, lại không nhịn được vành mắt đỏ hoe. Cậu vốn chẳng sợ bị người đời khinh miệt, nhưng lại sợ không trả nổi lòng tốt của người khác.
Vì vậy A Nghiêm trịnh trọng nói: "Sau này ta nhất định sẽ báo đáp hai người!"
Hắn dắt muội muội không rành thế sự đang mặc áo bông mới, cúi đầu thật sâu trước Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật nói lời cảm ơn. A Hỉ vung vẩy tay không rõ lý do mà ú ớ vài tiếng, rồi nhìn A Nghiêm bên cạnh, bắt chước cúi đầu rất nghiêm túc.
Thương Thuật vội đỡ hai người dậy, vỗ vai A Nghiêm, nói: "Ngươi muốn nuôi muội muội cho tốt, muốn học yểm thuật làm yểm sư, muốn báo thù mà cũng muốn báo ân. Ngươi còn nhỏ tuổi mà muốn gánh vác trách nhiệm nặng nề như vậy sao? Theo ta thấy, ngươi đã làm rất tốt rồi, là một người ca ca tốt."
Thương Thuật cười híp mắt chỉ vào mình, nói: "Ta thì không bằng ngươi, ta không phải một người ca ca tốt."
"Không sao cả, dù huynh vừa lười vừa tham ăn, trông lại kỳ quặc, sức khỏe cũng không tốt, nhưng huynh là người tốt, Vân Xuyên tỷ tỷ cũng sẽ không chê huynh đâu." A Nghiêm cất cao giọng nói.
Ngón tay Thương Thuật khựng lại giữa không trung.
Chuyện này xem như đã kết thúc, với tác phong của Diệp Mẫn Vi, làm một việc tốt xong thì sẽ không tiếp tục can dự nữa, thế nhưng A Nghiêm và A Hỉ lại nhanh chóng thân thiết với nàng. Đặc biệt là A Hỉ, từ sau ngày bị ca ca dắt đi cảm ơn Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật, nó dường như đã nhớ thương hai người họ, mỗi ngày đều đến gây bất ngờ cho bọn họ.
Ít nhất ba lần một ngày, A Hỉ sẽ mang chút quà đến cho Diệp Mẫn Vi hoặc Thương Thuật, thường là xương vỡ, hoa bị xé nát, hoặc là tay chân của côn trùng, chim chíc hay rắn bị đứt khúc.
Nhìn vào những món quà tạ ơn này, thật khiến người ta nghi ngờ A Hỉ đã ngộ ra thiên cơ, thay ca ca nó báo thù.
Hôm đó Diệp Mẫn Vi ôm về một chiếc chum gốm bụng phình miệng nhỏ, tìm một góc trong trại lưu dân rồi gọi A Nghiêm giúp nàng đào hố, đem chum gốm chôn xuống đất chỉ để hở miệng chum, bên trên phủ một lớp da mỏng. A Nghiêm làm việc lanh lẹ, nhưng không hiểu nàng định làm gì, liền dựa vào cây cuốc cao hơn người nghi hoặc hỏi: "Vân Xuyên tỷ, sao tỷ lại trồng chum gốm này?"
"Không phải trồng, là để nghe." Diệp Mẫn Vi nằm sấp xuống, áp tai lên lớp da mỏng miệng chum.
Trong tầm mắt nàng xuất hiện đôi mắt to tròn của A Nghiêm. Đứa trẻ này cũng bỏ cuốc xuống, học theo bộ dáng nàng nằm bò ra đất áp tai xuống mặt đất, nghiêm túc hỏi: "Nghe gì vậy ạ?"
"Đối diện y quán có một nơi gọi là đài Minh An, hôm A Hỉ đi khám bệnh thì ở đó có một buổi biểu diễn. Trống lớn đặt trên mặt đất, khi gõ lên, âm thanh thì nghe không đúng lắm." Diệp Mẫn Vi vừa nói vừa nhắm mắt lại.
A Nghiêm cũng nhắm mắt lại theo, cố gắng lắng nghe, chỉ là cảm nhận được tiếng bước chân của tất cả mọi người đều vô cùng rõ ràng, chẳng cảm nhận được khác thường gì.
Còn trong thế giới tối tăm của Diệp Mẫn Vi, tất cả âm thanh từ xa đến gần đều hỗn tạp đan xen, các ngón tay nàng lần trên mặt vẽ những vòng lên xuống, tất cả tin tức đang biến hóa tới lui trong đầu nàng.
"Ở y quán cũng vậy, ở đây cũng vậy… dưới lòng đất chỗ này, là rỗng."
"Rỗng ạ?" A Nghiêm kinh ngạc hỏi.
Diệp Mẫn Vi mở mắt ra, thì thấy trước mắt không chỉ có A Nghiêm đang nằm bò, còn có cả A Hỉ đang nằm bò. Tiểu cô nương nằm sát bên cạnh A Nghiêm, bắt chước dáng của ca ca nằm bò trên đất, mặc một chiếc áo bông đỏ trông như một quả táo mọc ra đủ tay chân.
Nó vừa thấy Diệp Mẫn Vi mở mắt thì khúc khích cười vui vẻ, đôi mắt tròn xoe ngập tràn niềm vui, vừa ú ớ vừa vẫy tay, chìa nắm tay bé xíu ra trước mặt Diệp Mẫn Vi.
Xem ra nó lại muốn tặng lễ vật nhỏ.
Diệp Mẫn Vi ngồi dậy, phối hợp đưa tay ra. A Hỉ mở nắm tay, vật trong tay rơi vào lòng bàn tay Diệp Mẫn Vi.
Hình như là một viên đá còn hơi ấm.
Tay A Hỉ rút về, Diệp Mẫn Vi cũng lập tức mở to mắt.
Trong lòng bàn tay nàng, là một viên thương tinh phát ra ánh sáng xanh lấp lánh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!