Chương 41: Suy đoán

Diệp Mẫn Vi lại không đánh giá gì về lời thề báo thù cùa A Nghiêm, nàng chỉ nắm lấy cổ tay A Nghiêm, xách như xách gà con nhấc cậu từ dưới đất lên.

"Ta đi kiếm bạc là vì để ngươi không cần phải quỳ gối dập đầu, ngươi làm vậy chẳng phải ta phí công vô ích rồi sao?" nàng nghiêm túc nói.

A Nghiêm ngơ ngác: "Hả?"

"Tiền đối với ta không trân quý, nhưng A Hỉ và tôn nghiêm đối với ngươi mà nói lại rất trân quý, ta có thể dùng tiền đổi lấy những điều quý giá đó cho ngươi. Tốt nhất là ngươi đừng đánh mất bất cứ thứ gì, thì cuộc trao đổi này mới đáng giá."

Diệp Mẫn Vi nói như lẽ đương nhiên, như thể nàng chỉ đang bảo rằng —— dùng một văn tiền mua được hai cái bánh nướng thì tuyệt đối không thể chỉ lấy một cái.

"Vậy nên ngươi đừng quỳ với ta."

A Nghiêm ngây người nhìn Diệp Mẫn Vi.

Diệp Mẫn Vi không hiểu sao đứa trẻ này lại sắp khóc đến nơi rồi.

Hai người đứng đối diện mắt to trừng mắt nhỏ, trong căn phòng yên tĩnh, Thương Thuật nhìn người này rồi nhìn người kia, chỉ cảm thấy Diệp Mẫn Vi mấy tháng nay tiêu tán gia tài đúng là đã học được không ít đạo lý thế gian.

Nhưng những đạo lý này cũng học được vừa đúng lại vừa sai.

Thế là hắn chậm rãi thò đầu ra, trịnh trọng nói: "Tiền không quý giá sao? Ta thấy tiền rất quý, sao cô không đổi chút tiền gì đó quý với ca ca mình đi?"

Diệp Mẫn Vi nhìn sang hắn, chân thành tha thiết đáp: "Nhưng huynh vốn dĩ đã chẳng có tiền, căn bản không có gì để mất, vậy thì đổi lại kiểu gì được?"

"…… Muội muội ta đúng là thật tàn nhẫn mà!"

Cuộc đối thoại của hai người khiến những giọt nước mắt lưng tròng của A Nghiêm lại bị nén ngược trở lại.

Bên này A Nghiêm ở lại y quán chăm sóc A Hỉ, Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật thì sang tửu lâu đối diện y quán ngồi nghỉ. Từ sau khi tiêu sạch tiền phải bữa đói bữa no, Thương Thuật rốt cuộc cũng được ăn một bữa thịnh soạn, liền vung tay gọi đầy một bàn thức ăn.

Còn Diệp Mẫn Vi không cần ăn cơm, thì được như mong muốn mà đã sang tiệm khô bên cạnh mua bánh quả hồng, ôm bánh hồng về ngồi trước mặt Thương Thuật từ tốn nhấm nháp.

Không thể không nói, tiền quả thực là thứ tốt.

Thương Thuật tạm thời an ủi ngôi miếu ngũ tạng, liền giơ đũa lên, bắt dầu nói chuyện nghiêm túc: "Theo lời đám lưu dân nói, trước và sau khi núi lửa núi Sùng Đan phun trào, Kỳ Châu đã có một khoảng thời gian yên ổn khá dài. Như vậy xem ra,  khả năng việc bá tánh mất tích ở Kỳ Châu và Gia Châu đều là do một người gây ra là rất lớn, thời điểm đó hắn ở Gia Châu, thì sẽ không thể gây án ở Kỳ Châu."

Diệp Mẫn Vi cắn bánh quả hồng, lơ đãng đáp: "Ừ, hơn nữa hắn chắc chắn đang ở trong thành Dự Quân, ở sơn trang Thương Lãng, phủ đệ châu mục, hoặc vương phủ Lai Dương."

Đũa của Thương Thuật cứng đờ giữa không trung, hắn quay sang nhìn Diệp Mẫn Vi.

Diệp Mẫn Vi nghi hoặc mà nhìn lại hắn: "Sao vậy?"

"Cô là bắt được người kia lấy sinh thần bát tự của hắn để gieo quẻ, hay tìm được họa chân dung của hắn để xem tướng rồi hả?" Thương Thuật thành thật hỏi.

"Không có."

"Sơn trang Thương Lãng và quan phủ tìm hắn đã hơn một năm còn chưa tìm được hắn, sao cô lại biết hắn ở đâu?"

Thương Thuật sợ rằng Diệp Mẫn Vi đáp một câu điều hiển nhiên, vội vàng bổ sung nói: "Làm ơn hãy kể từ đầu đến cuối rõ ràng cho tại hạ nghe một lượt."

Vì thế Diệp Mẫn Vi đặt bánh hồng xuống, chọn vài hạt dưa từ đĩa đựng trái cây bên cạnh, lần lượt xếp lên bàn.

"Bỏ qua thời gian núi lửa núi Sùng Đan phun trào, thì khoảng cách giữa các vụ án của linh phỉ là ngắn nhất mười ngày, dài nhất là một tháng, hắn gây án ở Kỳ Châu tổng cộng hai mươi bốn lần, địa điểm gây án phân bố như các hạt dưa này."

Diệp Mẫn Vi vừa nói vừa xếp hai mươi bốn hạt dưa lên bàn, phương bắc trên phương nam dưới, dùng đôi đũa ngăn một bên làm biển. Thương Thuật nhìn sự phân bổ của hạt dưa này, tỷ lệ chẳng khác nào thực tế.

Diệp Mẫn Vi tiếp tục nói: "Nếu linh phỉ thường xuyên gây án, như vậy hẳn là vì có nhu cầu ổn định, hơn nữa mỗi vụ án với hắn mà nói đều thu lợi tương ứng. Lợi ích là từ dân chúng còn tiêu phí là từ thương tinh, hắn cần tiêu hao thương tinh để đi từ nơi trú ẩn đến nơi gây án, và cũng cần tiêu hao thương tinh để đưa người ở nơi gây án trở về nơi hắn trú ẩn."

"Khi ta ở núi Sùng Đan đã từng nghiên cứu tiêu hao của thuật pháp chuyển dịch có dùng thương tinh, chìa khóa nằm ở số lượng người và khoảng cách chuyển dịch. Nhưng hai yếu tố này lại có tỷ lệ ảnh hưởng khác nhau, trong khoảng cách chuyển dịch dưới mười dặm, ước tính mỗi một vạn người tiêu hao một viên thương tinh, còn trong khoảng cách chuyển dịch trên mười dặm và dưới một trăm dặm, mỗi tăng thêm năm dặm thì một viên thương tinh sẽ chuyển được ít hơn một trăm người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!