Dưới chân núi Sùng Đan vừa trải qua thiên tai một mảnh hoang tàn, vài thôn trấn đã hóa thành đống đổ nát, việc cứu tế ở Gia Châu liên quan đến vùng này cũng vô cùng nặng nề. Dù phần lớn tro bụi dung nham đã được dời xuống biển, nhưng dung nham còn lại cũng đủ khiến cả Gia Châu bận rộn suốt ba tháng trời mà vẫn chưa thể khôi phục như cũ.
Nhưng đau đầu đâu chỉ có Gia Châu, tai họa trên đời này hoành hành, chính là bình đẳng mà hoành hành, nhưng tuyệt đối không thiên vị bên kia, cũng chẳng bỏ qua bên này. Bên này Gia Châu gặp thiên tai, bên kia cách đó ngàn dặm Kỳ Châu lại gặp phải tai họa do người gây ra, nguyên do chính là vì linh phỉ làm loạn mà lòng người hoảng sợ.
Những linh phỉ chưa bị tiên môn truy bắt xử tử, hoặc trốn đến thành Thiên Thượng tìm chỗ dung thân, hoặc lang bạt khắp nơi lẩn trốn. Quy củ thành Thiên Thượng nghiêm ngặt, đám linh phỉ một khi đã vào thì phần lớn sẽ không còn được ra ngoài nữa, vì vậy trong mắt rất nhiều người, đến thành Thiên Thượng cũng chẳng khác gì vào một cái ngục rộng rãi hơn một chút, cho nên số linh phỉ chọn đến thành Thiên Thượng và số tiếp tục lang thang trong nhân gian, gần như ngang nhau.
Một nửa số linh phỉ lang bạt nhân gian vì sinh kế, hoặc là săn lùng linh phỉ khác, cướp đoạt linh khí rồi đến chợ Quỷ bán với giá cao, thì như hạng người Tôn Thắng; hoặc là ức h**p bá tánh, thì như thổ phỉ cường đạo có chút lợi hại.
Linh phỉ đang làm loạn ở Kỳ Châu chính là loại sau, trong tay người này có vài món linh khí, thường ngày cướp bóc bá tánh khắp các phủ huyện ở Kỳ Châu, bá tánh hơi có phản kháng thì bị giết ngay tại chỗ. Hắn cứ cách một thời gian thì lại xuất hiện, mỗi lần là bắt đi mười mấy hộ gia đình thậm chí là cả một thôn, trên tay đã dính sáu, bảy trăm mạng người. Tiên môn sơn trang Thương Lãng của Kỳ Châu đã truy lùng hắn từ lâu, đến nay vẫn chưa thể đem hắn ra công lý.
Vì thế các bá tánh Kỳ Châu ngày đêm lo sợ đề phòng, chỉ sợ một ngày nào đó tai họa giáng xuống đầu mình, có người thậm chí dìu già dắt trẻ chạy đến phủ thành Dự Quân của Kỳ Châu để lánh nạn. Trên núi phía bắc thành Dự Quân có sơn trang Thương Lãng, trong thành có phủ đệ châu mục và quân đội địa phương, còn có phiên vương địa phương là vương Lai Dương trú ngụ, nhìn kiểu gì cũng thấy an toàn.
Có lẽ cũng chính vì đủ các nguyên do như vậy, tên linh phỉ kia chưa từng bén mảng đến thành Dự Quân.
Dân chạy nạn đến thành Dự Quân bơ vơ chẳng nơi nương tựa, vương Lai Dương liền xuất tiền xây một trại lưu dân, mỗi ngày phát cháo cho họ. Cứ vài hôm lại phái người khuyên họ về cố hương, thậm chí có lúc còn chia ruộng đất ở đất phong của mình cho họ để họ canh tác. Thế nên dân chạy nạn cứ thế lần lượt kéo đến, rồi lại lần lượt rời đi, cũng may là không khiến thành Dự Quân quá đông.
Lúc này đang là đầu mùa đông, thời tiết âm u, trong trại lưu dân thành đông mọi người đang cầm bát xếp hàng, chờ người hầu của vương Lai Dương đến phát cháo. Chỉ thấy giữa đầu người cao thấp, bỗng lộ ra một khoảng trống, nhìn xuống mới thấy, thì ra là một bé trai chưa đến mười tuổi đang đứng đó.
Phụ nhân xếp sau cậu bé hỏi: "A Nghiêm, hôm nay sao không thấy muội muội ngươi, A Hỉ không phải lúc nào cũng theo sát ngươi từ sáng đến tối sao?"
Chưa đợi cậu bé tên A Nghiêm trả lời, nam nhân xếp phía trước cậu đã quay đầu đáp: "Nghe nói A Hỉ bị bệnh, sốt suốt hai ngày nay rồi, đại phu Xích Cước trong trại xem không khỏi."
"Ôi trời ơi, đứa trẻ nhỏ thế mà sốt lâu như vậy, vậy thì nguy hiểm lắm! A Hỉ vốn đã có chút bệnh điên, lại không nói được, giờ mà sốt làm hỏng gì nữa thì…"
"Cô không được nói muội muội ta như vậy!" cậu bé gầy gò kia tức giận trừng mắt nhìn phụ nhân.
Đầu đông thời tiết đã chuyển lạnh, vậy mà cậu chỉ mặc hai lớp áo vải thô mỏng manh, có lẽ vì đang lớn nên tay áo và ống quần của áo vải thô này đều ngắn cũn, để lộ cổ tay và mắt cá chân khẳng khiu bị đỏ lên vì lạnh. Người gầy càng làm đôi mắt to của cậu trở nên nổi bật, trong đôi mắt to này chẳng giấu được chút cảm xúc nào, giận ba phần thì trông như năm phần, giận năm phần thì cứ như mười phần.
Thế nên bị A Nghiêm trừng như vậy, phụ nhân cũng đành câm nín dừng câu chuyện lại.
Có lẽ không thể để những lời nói đó thối rữa trong bụng mình, phụ nhân quay đầu lại thì thầm với cô nương đứng phía sau: "Cô xem đứa trẻ này bảo vệ muội muội nó đến thế. Nhưng cha mẹ nó đều bị linh phỉ g**t ch*t, một đứa trẻ nuôi muội muội điên, sao mà sống nổi? Ta nói một câu khó nghe, nếu muội muội nó bị bệnh mà chết…. nói không chừng nó còn dễ sống hơn."
Giọng phụ nhân rất nhỏ, ai ngờ tai A Nghiêm lại cực thính, thế nhưng nghe được hết. Cậu lập tức nhảy dựng lên, năm phần tức giận tức khắc tăng lên mười phần.
"Hừ! Cô nói ai chết hả! Muội muội ta sẽ không chết đâu! Cô có chết cũng không đến lượt nó chết!"
Giọng cậu vang dội, nhưng khi nói đến chữ "chết", thì giọng đã run lên rồi.
Phụ nhân chỉ đáp: "Ài… Ta không có ý đó… Là ta lỡ lời rồi, A Hỉ nhà ngươi nhất định sống lâu trăm tuổi."
A Nghiêm mím môi, bất chợt quay sang cô nương phía sau phụ nhân, nói: "Vân Xuyên, ca ca tỷ không phải bị bỏng từ nhỏ sao, người quấn đầy băng vải, vậy mà cũng lớn được đấy thôi? Ca ca tỷ có thể lớn được, dựa vào đâu A Hỉ chúng ta lại không lớn được!"
Cô nương cầm bát cơm trên tay, nhìn ngọn lửa tà ác không hiểu sao lại thiêu tới người mình, nghiêng đầu tỏ vẻ vô tội nói: "Ta đâu có nói A Hỉ không lớn được."
"Đúng vậy, A Hỉ nhà ta chỉ là… chỉ là bị cảm nhẹ mà thôi! Nó rất nhanh sẽ khỏe lại."
A Nghiêm giọng điệu chắc chắn.
"Không đúng đâu, đại phu trong trại nói muội muội ngươi chứng bệnh phức tạp, nàng có thể sẽ chết đấy." Cô nương kia thành thật nói.
Phụ nhân kéo kéo ống tay áo cô nương, nhỏ giọng nói: "Vân Xuyên à, cô bớt lời một chút."
Đôi mắt A Nghiêm lập tức đỏ lên, cậu siết chặt chiếc chén gốm bị mẻ trong tay, trong giọng gần như sắp khóc: "Không đúng! Là… là đại phu chẩn sai rồi, nhất định là ông ta chẩn sai rồi."
Phụ nhân khẽ thở dài một tiếng.
Thân thế của A Nghiêm có lẽ là bi thảm nhất trong trại lưu dân, thôn cậu ở bị linh phỉ làm loạn bắt đi gần hết người, mà cha mẹ cậu vì phản khác mà bị giết. Cậu và muội muội trốn ở trong tủ mới thoát được một kiếp, lại tận mắt nhìn thấy cảnh cha mẹ bị g**t ch*t. Muội muội sáu tuổi của cậu có lẽ bởi vậy mà bị k*ch th*ch, trở nên điên loạn lại còn không nói được nữa. Hai người được một môn khách vương phủ là yểm sư Ngụy Cảnh cứu, rồi theo dòng dân chạy nạn tới trại lưu dân để qua mùa đông.
Hai huynh muội này sống nương tựa lẫn nhau, nhưng xem ra, muội muội e rằng khó qua được mùa đông này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!