Chương 39: Mê võng

Thiên tai xưa nay luôn nối tiếp nhau, chẳng phải chuyện có thể lắng xuống trong một sớm một chiều. Một đêm trôi qua, núi Sùng Đan tuy không còn phun trào dung nham nóng rực nữa, nhưng vùng xung quanh lập tức đón trận mưa lớn, ngay cả Gia Châu cách đó trăm dặm cũng không tránh khỏi.

Mưa đổ ào ào lẫn theo tro bùn, nhất thời chẳng khác gì một trận mưa bùn, nện cho nhà cửa, đường phố trở nên bẩn thỉu lầy lội, cả thế giới dường như phủ một màu xám tối tựa như đang để tang cho ngọn núi kia.

Trong một căn phòng của một khách đ**m nhỏ bình thường ở vùng ngoại ô Gia Châu, cô nương tóc trắng một mình ngồi trước một tấm gương đồng ở trong phòng, ngoài cửa sổ là mưa to tầm tã, còn bên trong lại yên tĩnh không một tiếng động.

Đôi cánh rực lửa trên lưng nàng sớm đã biến mất, chỉ còn lại những vết sẹo trên da lưng do ngọn lửa thiêu đốt, đó là nơi nàng mọc ra đôi cánh.

Phượng Hoàng Lệnh là một thuật pháp tổn hại nghiêm trọng đến thân thể, thời gian và số lần sử dụng đều có giới hạn, nếu dùng quá mức nhẹ thì tổn thương căn cơ tu vi, nặng thì ngũ tạng lục phủ cháy rụi mà chết. Thương tích hiện giờ của Diệp Mẫn Vi so với hậu quả khi dùng Phượng Hoàng Lệnh, chỉ có thể xem như vết thương nhỏ mà thôi.

Sau một đêm hỗn loạn vì núi Sùng Đan phun trào sớm, Diệp Mẫn Vi cùng Ôn Từ dựa vào thuật thổi khói hóa tro thoát thân, sau đó đến Gia Châu hội hợp với Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật, tạm thời nghỉ ngơi ở khách đ**m nhỏ hẻo lánh này. Họ kể sơ lược mọi chuyện đã xảy ra cho Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật nghe, lúc Tạ Ngọc Châu còn chưa kịp thốt lên lời an ủi vì quá kinh ngạc, Diệp Mẫn Vi đã tự mình khóa cửa phòng lại.

Bây giờ nàng còn có việc quan trọng hơn cần xác nhận.

Trong tay Diệp Mẫn Vi cầm một bình thuốc sứ màu trắng, chiếc vòng vàng nơi cổ tay lặng lẽ khép lại buông thõng bên tay nàng.

Nàng thất thần trong chốc lát, sau đó cầm bình thuốc đổ ra một viên đan dược nuốt vào, trong gương đồng, vết thương trên người nàng bắt đầu liền lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Từ vết thương lan xuống, kinh mạch khắp người phát ra ánh sáng xanh lam.

Đôi mắt xám đen của nàng chớp chớp, khẽ nói: "Quả nhiên với ta cũng có tác dụng."

Đây là đan dược lần trước Ôn Từ từng dùng khi bị thương, Ôn Từ nói đây là loại thuốc nàng điều chế riêng cho hắn, chỉ có tác dụng với hắn. Mà nếu như lời hắn nói, nàng đã uống máu hắn suốt ba mươi năm, thể chất đã dần tương đồng với hắn, thì thuốc này với nàng cũng sẽ có hiệu quả.

Diệp Mẫn Vi uống thuốc trị thương này lại không phải để trị thương, nàng kiên nhẫn quan sát từng phần kinh mạch hiện ra trên thân thể mình, ghi nhớ từng chi tiết, rồi từ từ ghép lại trong kính đá chắp nối thành một bức họa hoàn chỉnh về kinh mạch cơ thể.

Sau đó nàng lấy ra một viên thương tinh, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa kinh mạch đồ và thương tinh, ngón tay vô thức vẽ từng đường nét lên mặt bàn.

Không biết là vì mệt mỏi hay là kháng cự, lần này nàng tính toán rất chậm, cũng không còn sự hăng hái và chuyên chú như ngày thường. Sau mấy canh giờ trôi qua, ngón tay nàng dần dần dừng lại.

Một tiếng sấm nổ vang, ánh sáng trắng nhợt lóe lên nơi chân trời, chiếu sáng gương mặt nữ tử tóc trắng trong gương đồng, ánh sáng lam lấp lánh trên kính đá cũng phản chiếu vào đôi mắt xám đen của nàng.

Diệp Mẫn Vi chậm rãi nói: "Thì ra thật sự có thể luyện người thành thương tinh."

Đây là lần đầu tiên khi nàng tính toán mà không mong muốn mình tìm ra kết quả.

Nhưng cuối cùng nàng vẫn tính ra được, thậm chí phương pháp luyện chế ấy ở trong mắt nàng, đơn giản hiệu quả đến mức đáng sợ.

Trong căn phòng tĩnh lặng, ngoài cửa sổ mưa to tầm tã, hình ảnh trên kính đá ấy lặng lẽ in sâu vào đôi mắt Diệp Mẫn Vi. Có lẽ vì cơn mưa quá lớn, hôm nay đặc biệt lạnh lẽo. Cái lạnh ấy còn lạnh hơn cả gió Bắc trên đỉnh núi Côn Ngô khi nàng rời đi vào mùa đông, kỳ lạ nảy sinh trong cơn mưa mùa hè, lặng yên len lỏi vào tận xương máu.

Nàng đã từng luyện người thành thương tinh rồi sao? 

Mấy vạn thương tinh của nàng, có thể chất đầy một cái kho lúa kia, đều đã từng là con người sao?

Diệp Mẫn Vi cúi thấp mắt, nhìn về viên đá nhỏ phát ra ánh sáng lập lòe trong Vạn Tượng Sâm La, nó nằm ở chỗ giao thoa giữa các lớp vòng vàng, như một trái tim đang vận động linh lực.

Vậy họ là những người như thế nào?

Là những phúc đồng kéo vạt váy nàng trong tiết Kim Thần, người qua đường tặng nàng thái phúc, thiêu niên thiếu nữ trước xe hoa, nhạc công bên xe ngựa, những người vươn dài tay đón hoa phúc. Là những con người hạnh phúc như vậy sao?

Hay là nắm lấy tay nàng, khóc lóc nói mình cô đơn, người thống khổ bi thương giống như Tôn bà bà?

Hay là những người đẹp đẽ nhiệt huyết như Ôn Từ, nhảy múa trên đỉnh xe hoa?

Giờ đây bọn họ đều biến thành những viên đá vô thanh vô tức sao?

Nhưng cũng có thể còn có phương pháp luyện chế, thương tinh của nàng chưa chắc đã là dùng người luyện thành.

Cũng có thể phải.

Cũng có thể không phải.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!