Giữa tiếng gió lạnh thấu xương, ánh mắt Diệp Mẫn Vi khẽ dao động, lại như thể càng thêm mờ mịt.
Phượng Hoàng Lệnh bay rất nhanh, chỉ trong nháy mắt bọn họ đã vượt qua núi rừng là đại lục, cảnh tượng dưới chân biến thành biển cả mênh mông. Mặt biển này vô cùng yên tĩnh, sóng nước lăn tăn, ánh trăng chiếu xuống khiến biển rộng sóng nước lóng lánh.
Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ lơ lửng giữa không trung trên biển sâu, bốn phía đều là màu đen không thấy điểm cuối. Nhanh thạch tro tàn bao lấy Diệp Mẫn Vi bắt đầu đổ xuống, tiếng chuông vang lên hỗn loạn, Ôn Từ cũng cũng đem dung nham nóng rực và tro tàn dẫn vào trong ác mộng trút ra ngoài, tụ lại cùng dung nham do Phượng Hoàng Lệnh mang đến, cùng nhau đổ xuống biển.
Mặt biển lập tức bốc lên hơi nước khổng lồ, bốc thẳng lên trời, tựa như cả đại dương đều đang sôi sục. Dung nham và tro tàn mang theo mùi khét ngập trời đổ xuống biển, được hơi nước trắng xóa phủ kín một vùng mênh mông.
Chiếc vòng Thôn Ngư vẫn không ngừng hấp thu dung nham từ núi Sùng Đan, vậy nên Diệp Mẫn Vi bên này cũng liên tục phun ra dung nham và tro tàn mới, một khắc không ngừng đổ vào đại dương. Ôn Từ nhanh chóng thu tay về, ba mươi mấy cơn ác mộng đã được hắn trút cạn. Sau khi hắn trả lại toàn bộ ác mộng đã mượn, lúc này vẻ mệt mỏi mới hiện ra trên khuôn mặt hắn, khép hờ đôi mắt, lười biếng tựa vào vai Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi chỉ chăm chú nhìn mặt biển phía dưới với đôi mắt rực lửa, đôi cánh lửa khổng lồ của nàng chiếu sáng bầu trời và mặt đất, khiến đôi mắt nàng sáng rực. Hơi nước phả vào mặt nàng, rồi nhanh chóng bốc hơi dưới sức nóng của đôi cánh rực lửa.
Không biết đã trôi qua bao lâu, khi chân trời có mơ hồ lóe lên tia sáng đầu tiên, dung nham và tro tàn tuôn trào cuối cùng cũng dừng lại, không còn tiếp tục phun ra nữa.
Diệp Mẫn Vi nhẹ giọng nói: "Núi lửa ngừng phun rồi sao?"
Biển rộng bao trùm bởi hơi nước trắng, lờ mờ có thể nghe thấy tiếng vang cuộn trào, khi sương mù tan đi một chút, chỉ thấy giữa biển hiện lên một hòn đảo nhỏ mới.
Nó cháy đen chẳng có chút sinh khí nào, có lẽ vẫn còn nóng rực.
Nhưng chỉ cần qua mấy chục năm nữa, trên đó cũng sẽ mọc lên cây cối hoa cỏ xanh tươi um tùm, giống như những hòn đảo khác xung quanh.
Dưới nắng sớm lờ mờ, Diệp Mẫn Vi cúi đầu nhìn Ôn Từ, nàng hỏi: "Ta thành công rồi sao? Ta đã cứu được họ?"
Trong mắt nàng ánh lên một tia sáng mà Ôn Từ rất hiếm khi thấy, kiên quyết lại vui sướng, nhưng cũng mờ mịt bàng hoàng.
Ôn Từ gật đầu, hắn lười biếng cười một tiếng, nói: "Sao vậy, cô đây là muốn ta khen cô à?"
Diệp Mẫn Vi mím môi, chỉ nhìn hắn không nói lời nào.
Bị ánh mắt nàng chăm chú nhìn, Ôn Từ dần cảm thấy không tự nhiên. Cuối cùng hắn quay đầu đi, hắng giọng nói: "Ta chẳng phải đã nói rồi sao, làm rất tốt, không hổ là cô, Diệp Mẫn Vi."
Thế là khóe miệng Diệp Mẫn Vi chậm rãi cong lên, niềm vui át đi sự mờ mịt, dâng lên trong ánh mắt nàng.
Giữa biển sáng lờ mờ, đôi cánh lửa khổng lồ vỗ mạnh vài tiếng phát ra tiếng hú gọi đinh tai nhức óc, quay đầu rời đi như ngọn gió. Trong biển rộng sóng gió dần yên ắng, hòn đảo mới đen kịt lặng lẽ đứng sừng sững, xung quanh tràn ngập hơi nước.
Đôi cánh rực lửa quay lưng về hướng mặt trời mọc, một đường tàn lửa rơi xuống, lao về phía bóng tối sâu thẳm.
Tiếng gió lạnh thấu xương, căng chặt trong lòng Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng thả lỏng, cảm giác xa lạ giao nhau tràn ngập lồng ngực.
Nàng cứu người không phải vì đã đồng ý với Tống Tiêu, nàng là vì muốn cứu người, nên mới đồng ý với Tống Tiêu.
Từ trước đến nay nàng luôn bình thản trước cái chết, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời nàng sinh lòng muốn chống lại nó. Dẫu rằng cái chết chẳng có gì sợ hãi, nhưng nàng không muốn giao thôn trấn này, những người này cho nó, giống như Tôn bà bà luôn nằm trên ghế dựa ngủ gật, có một sự chấp niệm với con gái mình.
Nàng không muốn ở phía bên này thế giới, không còn thấy được bóng dáng họ. Nàng cũng không muốn giữa họ dựng lên những bức tường cao, không gặp được nhau.
Nàng cũng không rõ ý nghĩa của ước vọng này ở đâu, kỳ lạ chính là, nàng cảm thấy hạnh phúc. Sau khi nàng nghe được những lời của Chân Nguyên Khải, hơi thở ngột ngạt ấy bởi vậy đã một lần nữa thoải mái trở lại.
Tuy nhiên, Diệp Mẫn Vi lúc này đang tràn ngập niềm vui còn chưa hiểu rằng, hầu hết những việc mà thử lần đầu tiên trong đời, đều sẽ kết thúc bằng thất bại thảm hại.
Dù là Vạn Vật Chi Tông cũng không ngoại lệ.
Sau thời gian một tuần trà, xuyên qua tầng tầng mấy trắng, bọn họ nhìn thấy núi Sùng Đan.
Đập vào mắt chính là vùng lớn đất khô cằn.
Trong không khí tràn ngập tro bụi khiến người ta khó thở, tựa như mây đen rơi xuống mặt đất. Ninh Dụ đã hoàn toàn bị chôn vùi, dung nham và tro tàn phá hủy tất cả cây cối, nhà cửa, đường phố và lầu các, nơi nơi chỉ còn một màu xám đen tro bụi và dung nham đông đặc, hơi nóng hầm hập, như địa ngục trần gian.
Đôi cánh lửa của Phượng Hoàng Lệnh rũ xuống, tựa như chủ nhân nó cũng đang bàng hoàng, chỉ có thể che chở Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ giữa biển tro bụi nóng rực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!