Trên đời này người thực sự biết đến Diệp Mẫn Vi quả thật không nhiều, ngoài Ôn Từ đã cùng nàng ẩn cư trên núi Côn Ngô mấy chục năm, thì chính là đồng môn xưa kia ở Tiêu Dao Môn khi nàng còn chưa ẩn cư trên núi Côn Ngô. Trong bảy tám mươi năm qua, người tu hành kém cỏi phần lớn đã chết già, chỉ còn lại vài người có tu vi cao vẫn sống đến nay.
Chân Nguyên Khải chính là một trong số đó.
Hắn và Diệp Mẫn Vi đều là đệ tử thân truyền của đời môn chủ trước của Tiêu Dao Môn, hắn là đại đệ tử khai môn của lão môn chủ, còn Diệp Mẫn Vi là đệ tử được thu nhận cuối cùng của lão môn chủ, vừa vặn là đầu và cuối. Như vậy tính ra, Diệp Mẫn Vi vẫn là tiểu sư muội ruột thịt của hắn.
Dù nói là vậy, nhưng Chân Nguyên Khải và sư muội từ trên trời giáng xuống này thực ra cũng không hề thân thiết. Chỉ là khi sư phụ dẫn nàng vào môn thì gặp nhau vài lần, nghe thấy sư phụ đặt tên cho tiểu cô nương này là — "Mẫn Vi".
Sau đó nàng liền theo sư phụ lên Tập Minh Tháp, tiếp nữa là đỉnh tháp có chín mươi chín tầng chỉ có môn chủ cùng môn chủ đời tiếp theo mới được phép bước lên được thắp lên ngọn đèn dầu, ngày đêm không ngừng. Mọi người dưới tháp nhìn lên, chỉ có thể nghe truyền thuyết về nàng, cùng các bản ghi chép đủ loại công pháp được cải tiến và mở rộng cuồn cuồn không ngừng truyền xuống từ đỉnh tháp ấy.
Về sau Chân Nguyên Khải cũng từng một lần gặp lại nàng trong tháp.
Hắn cầm theo sách cổ lên Tập Minh Tháp hỏi sư phụ một vấn đề, vừa hay gặp Diệp Mẫn Vi từ đỉnh tháp đi xuống. Sư phụ liền để Diệp Mẫn Vi giải đáp thay người, tiểu cô nương ấy thần sắc bình tĩnh lạnh nhạt bởi vì lâu không thấy ánh mặt trời nên nước da tái nhợt, nhưng đôi mắt lại vô cùng sáng ngời. Nàng cầm lấy quyển sách trong tay hắn, liếc mắt nhìn qua bóng dáng quyển sách trông thấy trong sương khói mờ ảo, rồi kể cho hắn nghe chuyện này chuyện kia.
Hôm đó nàng nói gì, hiện giờ hắn đã quên mất, chỉ nhớ từ sau lần ấy hắn không bao giờ lên Tập Minh Tháp để hỏi chuyện nữa. Có lẽ là xuất phát từ nỗi xấu hổ, hoặc là ghen ghét.
Cũng có thể vì không muốn cúi đầu thừa nhận.
Cả đời hắn luôn tự phụ, hiếm khi cúi đầu trước ai, thế mà từng phải cúi đầu trước một kẻ ích kỷ máu lạnh tàn nhẫn như Diệp Mẫn Vi, là nỗi nhục lớn nhất đời hắn.
Dưới ánh trăng, nữ tử này chẳng khác gì người năm xưa trong Tập Minh Tháp, chỉ là nay tóc đã bạc trắng, bao trùm một đầu trắng như tuyết dưới ánh trăng.
Các đệ tử Tiêu Dao Môn đã vây kín Diệp Mẫn Vi, Trác Ý Lãng vì là người của môn phái khác, sau câu hỏi ban đầu liền lùi ra ngoài vòng vây, lặng lẽ nhìn Diệp Mẫn Vi.
Diệp Mẫn Vi đã mất hết ký ức, ngay cả Ôn Từ cũng chẳng nhớ được huống chi là Chân Nguyên Khải. Nàng ngẩn người một chút, sau đó chỉ vào ngọn núi Sùng Đan phía sau nói với Chân Nguyên Khải: "Ta còn việc phải tính toán, có chuyện gì thì chờ một lát hẵng nói được không?"
"Ngươi còn muốn tính gì nữa? Tính xem sẽ cướp bao nhiêu bá tánh, tính xem sẽ khiến thế giới này tác loạn thành bộ dáng gì sao?" Chân Nguyên Khải lạnh lùng mỉa mai.
Hắn chậm rãi giơ ngón tay lên, chỉ thẳng vào Diệp Mẫn Vi: "Tiêu Dao Môn ta lập phái nghìn năm, giới luật nghiêm ngặt, luôn lấy chính trực thanh liêm làm gốc, đức trọng ân sâu danh tiếng vang xa, ngươi hạng người đại nghịch bất đạo như vậy khiến bổn môn mất hết mặt mũi, quả thực là nỗi bất hạnh của sư môn! Nếu ngươi cúi đầu chịu trói, cùng ta trở về quỳ trước linh vị của sư phụ mà hối lỗi, nể tình sư huynh muội, hôm nay ta có thể tha cho ngươi một mạng."
"Ồ, ngươi là sư huynh của ta. Chính là — hối lỗi sao?"
Nữ tử ấy bao năm vẫn không thay đổi dung nhan suy nghĩ một chút, rồi điềm đạm lại chân thành giống như xưa: "Ta đã làm gì sai sao?"
Lời nàng vừa nói ra, Chân Nguyên Khải vừa nãy đang còn trấn tĩnh lập tức sắc mặt xám xịt, cơn giận cuồn cuộn, hắn rút kiếm ra chỉ thằng vào Diệp Mẫn Vi: "Đến nước này rồi, vậy mà ngươi vẫn không có chút lòng hối cải! Tuế Thanh, Câu Niên, Lệ Bách, Trúc Yên, lập trận!"
Chân Nguyên Khải thốt ra những lời này kiếm quang của hắn cũng theo đó phóng thẳng về phía Diệp Mẫn Vi. Các đệ tử xung quanh kết thành trận pháp phối hợp với hắn, vô số luồng ánh sáng xanh như lồng sắt sinh ra từ mặt đất.
Diệp Mẫn Vi lập tức lùi về sau, tà váy màu trắng theo gió tung bay lên, từ tay nàng ném ra vô số hạt giống cây, dưới ánh trăng rơi xuống đất như bụi phấn, sau đó vô số bụi gai đột ngột mọc lên từ mặt đất, quấn lấy những ánh sáng xanh đó.
Diệp Mẫn Vi mượn thế bụi gai đang điên cuồng sinh trưởng mà lao lên cao, nhưng bị một kiếm quang của Chân Nguyên Khải ép xuống, tàn tro của thuật thổi khói hoá tro trong tay nàng cuốn lấy linh kiếm đồng xanh của Chân Nguyên Khải, miễn cưỡng đỡ được một chiêu này.
Nàng bị linh lực thâm hậu của Chân Nguyên Khải chấn động đến mức liên tục lui về sau, dừng ở trong rừng bụi gai, ngẩng đầu nhìn Chân Nguyên Khải.
"Các ngươi lại muốn giết ta?" Diệp Mẫn Vi hỏi bằng giọng rất là bất đắc dĩ.
"Ngươi hoàn toàn không biết ăn năn hối lỗi, vậy thì hôm nay ta liền thanh lý môn hộ, trừ họa cho dân!"
Linh lực của Chân Nguyên Khải theo cánh tay truyền vào trong linh kiếm, trong khoảnh khắc sau lưng hắn bốc lên tàn tro đầy trời, che trời lấp trăng, thế nhưng chẳng khác gì ảo ảnh biển lửa ngày ấy Ôn Từ triệu ra.
Các đệ tử Tiêu Dao Môn đã chém đổ rừng bụi gai, cành lá rơi rụng đầy đất đang từ bốn phía vây lấy Diệp Mẫn Vi. Diệp Mẫn Vi lấy từ trong lòng ra một túi hạt giống, đem hạt giống kia rắc lên không trung xung quanh, thấp giọng thở dài: "Thật tiếc, hạt giống cây kiến huyết phong hầu này đắt lắm đấy."
Cây cối cao lớn thô tráng mọc vút lên xung quanh Diệp Mẫn Vi, những cây khổng lồ này vốn chỉ có thể sinh trưởng ở vùng nhiệt đới ẩm thấp Nam Dương, sinh cơ bừng bừng mà đứng thẳng dưới ánh trăng.
Những thân cây to khỏe thẳng tắp bị các đệ tử Tiêu Dao Môn lần lượt chém đứt, lập tức phun ra chất lỏng màu trắng ngà, như suối đổ thác tràn. Các đệ tử tránh né không kịp bị nhựa cây văng trúng mặt, có người hô to: "Đây là cây kiến huyết phong hầu! Nhựa cây có kịch độc!"
Khoảnh khắc bọn họ hỗn loạn, ánh sáng lam trên kính thạch của Diệp Mẫn Vi nhấp nháy dữ dội, nháy mắt tìm được sơ hở của trận pháp. Thân ảnh bạch y của nàng như một con ưng trắng, mượn sức tàn tro phá trận thoát khỏi chỉ trong tích tắc.
Sự hoảng loạn của đệ tử Tiêu Dao Môn cũng chỉ là chuyện chớp nhoáng, bọn họ rốt cuộc được huấn luyện kỹ lưỡng, trúng độc lập tức lấy thuốc giải của môn phái ra uống, chưa trúng độc thì vòng qua cây kiến huyết phong hầu đuổi theo hướng Diệp Mẫn Vi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!