Diệp Mẫn Vi không rõ đã xảy ra chuyện gì, nàng chưa từng nhìn thấy Ôn Từ cười như vậy, bất luận là với nàng hay với người khác. Trước mặt nàng, hắn luôn đầy tức giận và bất bình, bất đắc dĩ và chán ghét, lời muốn nói lại chẳng thể thốt nên lời.
Nàng chẳng hiểu vì sao lại có cảm giác, giờ phút này hắn có điều gì đó chưa nói ra. Nhưng nói hay không nói, với hắn mà nói cũng chẳng quan trọng.
Trong ánh mắt của hắn ngập tràn ý cười không thể che giấu, đôi mắt và khóe môi cong cong như vầng trăng, tay nắm lấy tay nàng ấm áp mà dịu dàng. Vị thần cao vời khó chạm trên xe hoa vừa rồi mỉm cười, vậy mà nụ cười của hắn đẹp đến nỗi có thể sáng ngang với ánh trăng.
Tựa như lưỡi đao sắc bén thu vào vỏ đao chạm trổ, từ trong khe hở vẫn có thể thấy được thân đao khắc hoa văn và ánh sáng lạnh, nhưng nó đã chẳng còn đả thương người.
Khi mũi nhọn thu lại, lại càng khiến rung động lòng người.
Muốn thấy hắn cười, e là không chỉ tốn ngàn lượng bạc, mà phải là vạn lượng bạc.
"Ngươi…" Diệp Mẫn Vi định hỏi hắn điều gì, nhưng lời ra khỏi miệng lại chẳng biết muốn hỏi gì.
Ôn Từ nhìn nàng, rồi cụp mắt xuống, hàng mi rũ xuống che đi ý cười trong mắt. Hắn buông tay nàng ra, chuông nhỏ trên mu bàn tay đan xen vang lên vài tiếng, hắn xoay người bước tiếp về phía trước, bước chân vẫn nhẹ nhàng thong thả như trước.
Diệp Mẫn Vi ôm những cánh hoa khô thơm ngát bốn bề, đuổi theo kịp bước sóng vai mà đi bên hắn. Ánh trăng chầm chậm, trải dài con hẻm sâu thẳm, Ôn Từ bước về trước, đột nhiên hỏi: "Tiết Kim Thần có thú vị không?"
"Rất thú vị." Diệp Mẫn Vi gói kỹ những cánh hoa khô trong khăn, cất vào trong ngực áo.
Dừng lại một chút, nàng nói: "Nhưng trấn Ninh Dụ cùng cả vùng mấy trăm dặm xung quanh, chẳng mấy chốc sẽ bị vùi lấp biến mất."
Trong giọng điệu nàng có chút tiếc nuối.
Từ người bên cạnh nàng, thân ảnh trong y phục vàng óng, tóc buộc cao truyền đến tiếng nói: "Sau khi tai ương qua đi mọi người sẽ quay trở lại, chỉ cần người còn sống, Ninh Dụ và những thôn trấn khác đều có thể dựng lại, lễ hội cũng sẽ phục hồi."
"Ngươi sẽ giúp họ một lần nữa biên soạn lại lễ hội tiết Kim Thần chứ?"
"Lúc trước giúp họ đặt ra lễ hội tiết Kim Thần, là cảm thấy điệu múa rước thần cổ đại nơi đây bị thất truyền thật đáng tiếc. Hiện giờ lễ hội này không còn lo thất truyền, họ hẳn là có thể biên ra nhiều trò mới. Đợi khi cô tìm được yểm thú rồi ta cũng được giải thoát, ta sẽ quay về ngắm xem lễ hội mới của họ ra sao."
"Ta cũng sẽ trở lại cùng ngươi xem." Diệp Mẫn Vi nói.
Ôn Từ khựng bước, Diệp Mẫn Vi so với hắn bước thêm một bước, không rõ nguyên do mà quay đầu lại nhìn hắn. Chỉ thấy ánh trăng nặng nề lắng đọng nơi đáy mắt Ôn Từ, mắt phượng phản chiếu bóng nàng và con hẻm dài, cảm xúc chẳng thể phân rõ.
"Đợi cô tìm lại trí nhớ của cô, cô còn muốn đến tiết Kim Thần nữa không?" hắn hỏi.
Diệp Mẫn Vi thuận theo lời hắn hỏi ngược lại: "Ta sẽ không muốn sao?"
Ôn Từ trầm mặc một lát, khóe môi nhếch lên nụ cười hơi mỉa mai: "Cô sẽ không. Khi đó đầu óc cô có đầy thuật phổ và linh mạch đồ, sao có thể cảm thấy hứng thú với mấy chuyện vặt vãnh như thế này? Diệp Mẫn Vi, cô trước nay luôn nói được làm được, cũng đừng phá đi ưu điểm hiếm hoi ấy."
Nói xong hắn liền cất bước định bước tiếp, nhưng Diệp Mẫn Vi lại chặn hắn. Nàng đứng trước mặt hắn, giơ tay lên, gió lướt qua hẻm làm mái tóc trắng phấp phơ qua đầu ngón tay nàng, nàng nghiêm túc nói: "Ta có thể làm được, ta nhất định sẽ cùng ngươi đến tiết Kim Thần, chúng ta lấy cái vỗ tay này làm ước hẹn."
Ánh mắt Ôn Từ sáng rực mà nhìn nàng, sau một lúc lâu cười một tiếng đầy ẩn ý.
Hắn giơ tay lên đập vào lòng bàn tay nàng, vang lên một tiếng giòn tan.
"Được."
Nếu nàng đã cố chấp hứa hẹn, nếu lúc đó hắn vẫn còn trên đời này, dù có lôi cũng phải lôi nàng đến thực hiện lời hẹn.
Tiếng được này vừa dứt, ngay sau đó một tiếng gọi vang xé toạc màn đêm, thanh âm của Tạ Ngọc Châu từ xa truyền đến: "Đại sư phụ, nhị sư phụ! Cuối cùng cũng tìm được hai người! Cứu mạng con, cứu…"
Tạ Ngọc Châu bất ngờ dừng bước đứng ngay trước mặt Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, ngẩng đầu nhìn lên tay của Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ đang giao nhau giữa không trung.
Nàng chỉ ngẩn người một chút rồi lập tức mừng rỡ ra mặt: "Hai vị sư phụ… phải chăng đang làm lành đó ư? Con… con làm phiền hai người rồi sao?"
Trời xanh không phụ người có lòng, nàng mong ngóng mãi rốt cuộc cũng thấy hai vị sư phụ giảng hòa rồi sao!
Còn chưa kịp đợi nàng nói thêm lời nào, chỉ nghe thấy nơi đầu hẻm truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, có người quát lớn: "Linh phỉ xem ngươi còn chạy đi đâu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!