Diệp Mẫn Vi theo chân đám tiểu phúc đồng đi khắp hang cùng ngõ hẻm chơi một vòng, thế giới này phần lớn thời gian đều đắm chìm trong những màu sắc rực rỡ đầy vui tươi và âm thanh nào nhiệt. Khi người đi đường lướt qua bên nàng đột nhiên trở nên rõ nét, đều là mặt mày giãn ra ý cười dạt dào, rồi lại tan biến vào màu sắc rực rỡ.
Thế giới mơ hồ, đám đông như dòng nước, niềm vui như một lớp dầu nổi trên mặt nước, nơi nào người đông, nó liền trôi dạt đến đó, nhiệt liệt mà bốc cháy, bốc lên những đốm lửa nhỏ, hoa mắt chóng mặt. Diệp Mẫn Vi khung cảnh hoa mắt thần hồn điên đảo như vậy, dù không đeo kính đá, lại cũng cảm nhận được một tia choáng váng.
Nhưng không phải vì khó chịu, mà là vì mới lạ.
Nàng ôm một vạt áo đầy "thái phúc", thật ra cũng chẳng có ý định ăn, chỉ là không hiểu vì sao, rất thích ánh mắt rạng rỡ của mọi người khi bỏ thái phúc vào tay nàng.
Khi lễ rước Kim Thần sắp bắt đầu, đám trẻ cuối cùng cũng cáo biệt nàng để đi chuẩn bị, chúng còn chỉ cho nàng một vị trí đẹp để đứng xem, nói đây là chỗ tốt nhất để ngắm lễ rước Kim Thần. Diệp Mẫn Vi liền mở to đôi mắt mơ màng, đứng ở hàng đầu giữa đám đông chen chúc, mặc người bên cạnh lắc lư thế nào, nàng vẫn không nhúc nhích.
Đột nhiên, một tiếng cồng chiêng vang lên, đám đông reo hò rộn rã, Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đoàn rước dài đang lắc lư tiến đến từ cuối con phố. Dần đầu là mấy chục thiếu niên thiếu nữ mặc quần áo hoa, rung chuông trong tay, kéo theo một chiếc xe hoa khổng lồ, xe hoa đó cao chừng hai tầng lầu, chạm trổ tinh xảo, hương thơm ngào ngạt, trên thân xe còn được dát vàng lá.
Bao quanh xe hoa là đội ngũ tấu nhạc, đều là nhạc công trẻ tuổi, thổi kéo đàn hát phối hợp ăn ý, âm nhạc rộn ràng vang vọng đến tận trời.
Tầng dưới của xe hoa đặt một vòng trống lớn, vài hán từ m*nh tr*n đánh trống theo nhịp nhạc, tiếng trống dồn dập, trào dâng sôi động. Mà trên đài cao xe hoa chồng chất hoa lên ấy, chính là vũ giả đóng vai "Kim Thần". Theo sau xe hoa là đoàn múa lân múa rồng, các phúc đồng chúc mừng.
Tiếng hò reo của mọi người vang lên từng đợt, Diệp Mẫn Vi không nhìn rõ được nhiều chi tiết như thế, chỉ mơ hồ thấy đoàn rước đang đến gần, những bóng người cao thấp đan xen hòa vào nhau.
Khi tiếng trống và nhạc vang lên, nàng thoáng ngẩn người.
Đám người năm màu bảy sắc theo tiếng chuông từ từ tiến gần, tiếng reo hò của mọi người cũng áp sát lại gần, tiếng trống sôi nổi, tiếng nhạc rộn rã. Trong tất cả âm thanh hỗn loạn ồn ào ấy, Diệp Mẫn Vi lờ mờ phân biệt được tiếng của những tua vàng.
Đó hẳn là những tua vàng buộc trên một cây trượng gỗ, chúng đang đong đưa va chạm vào nhau, rồi sẽ theo nhịp trống lên cao trào mà tung bay lên không trung, chớp mắt xoay tròn rơi rơi, phát ra âm thanh xào xạc.
Khi Diệp Mẫn Vi còn đang sững sờ, những thiếu niên thiếu nữ mặc quần áo hoa đã đang ngang qua trước mặt nàng. Khuôn mặt rạng rỡ của họ, chiếc chuông giơ lên cao trong tay họ, tà áo xoay vòng muôn sắc, từng thứ từ mơ hồ đến rõ nét, rồi lại tan biến mơ hồ.
Trong khoảnh khắc ấy, Diệp Mẫn Vi không biết bị thứ gì đó điều khiển, lấy kính đá từ trong túi Càn Khôn ra, đeo lên sống mũi, quay đầu nhìn.
Hắn khoác trên mình một bộ trang phục tinh xảo rườm rà màu vàng đất, chiếc mặt nạ đồng màu vàng rủ tua che đi nửa dưới khuôn mặt hắn, chỉ để lộ đôi mắt phượng xếch đẹp đẽ. Cây trượng trong tay hắn được chạm trổ tinh xảo, trên đỉnh có một tượng thần nhỏ bằng vàng, bên dưới đài sen thả xuống một dải tua vàng dài một thước hình mây trôi.
Tất cả những cảnh vật đã hòa tan vào thế giới đầy màu sắc ấy trong nháy mắt trở nên rõ ràng từng đường nét, dưới pháo hoa đầy trời mọi người được chiếu sáng lên khuôn mặt, bọn họ giơ cánh tay lên cao, ánh mắt cuồng nhiệt, xe hoa rực rỡ lộng lẫy, đoàn nhạc công vui tươi, những người đánh trống m*nh tr*n.
Và cả người đang đứng trên đỉnh xe hoa ấy.
Chính là cây trượng mà nàng từng thấy hắn triệu hồi ra từ ác mộng trên núi Sùng Đan, thì ra nguyên bản của nó là tế trượng trong tiết Kim Thần.
Cây trượng ấy quả nhiên trong tay hắn xoay tròn vung múa như bay, như thể hắn có thần thông điều khiển nó, lại như thể cây trượng kia đã thành máu thịt xương cốt để mặc hắn điều khiển. Hắn ở trên đài cao kia, bước đi như giẫm trên đất bằng, dáng người uyển chuyển như rồng phóng khoáng đầy sức sống, pháo hoa chiếu rọi khiến mặt nạ và cây trượng của hắn lấp lánh rực rỡ, tựa như hắn trong khoảnh khắc ấy thật sự thần linh nhập thể.
Người xem xung quanh cao giọng hò reo, Diệp Mẫn Vi giữa cơn choáng váng ngợp trời, ngẩng đầu nhìn hắn.
— Đêm đó ngươi nhảy điệu múa gì vậy?
Không lâu trước nàng từng hỏi Ôn Từ như thế.
— Nơi này từng có một số điệu múa rước thần cổ đại rất tráng lệ, nay đã sớm mai một. Vì thế ta dựa trên ký ức về điệu múa rước thần ấy, mà cải biên thành tế vũ hiện giờ.
Hắn đã trả lời như vậy.
— Ngươi rất thích vũ nhạc tạp kỹ sao?
— Đó là tất nhiên, nơi nào có lễ hội náo nhiệt ta sẽ đến nơi đó, một năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày, trong Cửu Châu các nơi không dưới ba trăm sáu mươi lăm lễ hội, ngày nào cũng có thể tìm được nơi náo nhiệt để đi. Nếu không phải vì phải đi cùng cô tìm yểm thú… À, dù không cùng cô đi tìm yểm thú, ta vốn dĩ cũng định đến đây tham gia tiết Kim Thần.
Giữa điệu múa thần linh trên đài cao, tựa như hắn cúi mắt nhìn nàng một cái. Giống như vẻ mặt của nàng khi Ôn Từ nói những lời đó với nàng.
— Ta là người thích náo nhiệt nhất, thích nghe tiếng cười nhất, thích được mọi người chú ý. Mấy chục năm nay ta đi khắp sông núi lớn nhỏ, xem những lễ hội tưng bừng nhất, thưởng những điệu nhạc múa hay nhất, phàm là thứ ta thích đều học hết. Nhân thế biến đổi, phong tục thay dời, nếu họ quên mất, thì ta sẽ dạy họ nhớ lại.
— Nếu người sinh sôi không ngừng, lễ hội thì cũng chẳng bao giờ dứt. Giống như cô thích tính toán và thuật pháp vậy, đây là điều ta say mê, là điều khiến ta vui vẻ không biết mệt.
Vũ giả "Kim Thần" từ trên đài cao nhảy xuống, tế trượng khẩy nhẹ vào giỏ hoa trên xe hoa, giỏ hoa nghiêng đổ vô số cánh hoa khô màu vàng kim rơi xuống bá tánh hai bên đường. Những cánh hoa khô này đều được xông hương liệu đặc biệt suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, có thể giữ được mùi hương trong một năm, là phúc lành Kim Thần ban cho.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!