Hai kẻ áo đen này đến quả thật không đúng lúc, Tạ Ngọc Châu thật sự vừa mới rời đi chưa đầy một canh giờ. Đáng tiếc hơn chính là bọn họ không làm tốt công tác điều tra từ trước, nhìn thấy cô nương ngồi bên bàn với mái tóc bạc quái dị, cũng không nhận ra mình đã bắt nhầm người.
Dù sao thì cô nương này tướng mạo trẻ trung, y phục đẹp đẽ quý giá, khí chất bất phàm trên đầu còn cài đầy châu ngọc, ngoại trừ Tạ Ngọc Châu ra còn có thể là ai? Tên áo đen kia thầm nghĩ, Tạ gia giấu Tạ Ngọc Châu không cho nàng lộ diện, là bởi vì tiểu thư Tạ gia mắc phải bệnh lạ, bẩm sinh tóc bạc.
"Ta khuyên tiểu thư chớ có giãy giụa kêu la, người bên ngoài không nghe thấy đâu. Ngoan ngoãn đi cùng chúng ta, có thể sẽ bớt chịu khổ đấy." nam nhân ôm kiếm cảnh cáo.
Vân Xuyên ngước mắt nhìn bọn họ một cái, rồi lại nhìn về phía cửa sổ, kỳ lạ thay, trên cửa sổ hoàn toàn không có bóng của hai kẻ áo đen, bóng của nàng vẫn giữ nguyên tư thế trước khi hai kẻ áo đen bước vào.
"Vậy là các ngươi đã tách căn phòng này khỏi thế giới bên ngoài. Vậy người bên ngoài nhìn thấy là gì? Là hình ảnh giả của thời khắc trước …." Vân Xuyên dường như không hề cảm nhận được nguy hiểm, duỗi tay khoa chân múa tay trong không trung, so với hai người trước mặt, nàng lại càng thấy hứng thú với thuật pháp hơn.
Hiển nhiên hai kẻ đối diện không có đủ kiên nhẫn để thảo luận vấn đề thuật pháp với nàng, lời của nàng còn chưa nói xong cả người đã trời đất quay cuồng, bị một trong hai tên đó trực tiếp nhấc bổng lên, quẳng lên vai. Họ phá vỡ cửa sổ nhảy vọt ra ngoài, lao đi vùn vụt trong màn đêm.
Vụ bắt cóc này thuận lợi một cách khó tin, ngay cả người bị bắt cóc cũng vô cùng ngoan ngoãn, suốt dọc đường không kêu la không giãy giụa. Tên áo đen vác Vân Xuyên trên vai chạy qua con đường nhỏ vắng vẻ, vào khu rừng hoang không bóng người.
Vân Xuyên nằm rạp trên vai tên áo đen, có vẻ bị xóc đến chóng mặt, nhắm mắt nói: "Ta còn chưa đồng ý đi theo các ngươi."
"Cô không có quyền lựa chọn!"
"Tại sao?"
"Không muốn chết thì câm miệng lại."
Tên không vác Vân Xuyên tỏ ra không kiên nhẫn nói: "Ngươi phí lời với nàng làm gì, nhét giẻ vào miệng nàng đi."
Trong tay Vân Xuyên cầm một quả cam lấy từ trong phòng, theo từng bước chân xóc nảy của tên áo đen, quả cam trong tay ở dưới ánh trăng cũng đong đưa theo.
Nàng suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Các ngươi muốn giết ta? Nhưng ta là một kẻ xấu tàn nhẫn độc ác, đã từng giết người, các ngươi …"
Lời còn chưa dứt, miệng nàng đã bị nhét chặt bằng mảnh vải. Nàng phát ra vài âm thanh ú ớ, sau đó buông lỏng cổ tay, để quả cam áp sát vào lưng của kẻ dưới thân, quả cam kẽ dao động kỳ dị, giống như một trái tim đang đập.
Khi nam nhân cảm thấy không ổn, thì đã quá muộn.
Trong rừng sâu thẳm, trong bóng đêm tiếng cành cây nhanh chóng vươn dài vỡ toác vang lên cùng lúc với tiếng người kêu gào thảm thiết, quả cam mọc rễ nảy mầm, cành nhánh sinh trưởng mãnh liệt xuyên qua máu thịt, nghiền nát kinh mạch, máu nóng rơi xuống đầy đất như cơn mưa phùn rơi tí tách.
Cùng lúc đó, Tạ Ngọc Châu thật sự hoàn toàn không hay biết có người đang phải chịu họa thay mình, còn đang hớn hở đi lại trong Trích Nguyệt Lâu thích thú quan sát mọi thứ.
Yểm thuật không thể thi triển vào ngày, cho nên yểm sư thường ẩn náu ban ngày và chỉ hiện thân vào ban đêm. Lúc này trong Trích Nguyệt Lâu có rất nhiều yểm sư qua lại, ngay cả người của tiên môn cũng đến đây gặp mặt. Trên bàn mỗi một tầng nhã tọa đều bày biện một tấm gương đồng lớn, dùng để quan sát cảnh trong mơ của yểm sư khi đàm luận, trên rèm cửa treo những tấm ngọc bài, khắc tên của các môn phái được mời đến.
"Linh Tân Các, Bạch Vân Khuyết, Tiêu Dao Môn, …" khi Tạ Ngọc Châu đi ngang qua nhã tọa của Phù Quang Tông, vội nhón chân rảo bước thật nhanh, cũng không biết đại tỷ và nhị ca nàng có tới hay không, nếu bắt gặp bộ dạng lén lút này của nàng, thể nào cũng bị trách mắng một trận.
"Nhậm tiên sinh, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu."
Tạ Ngọc Châu nghe thấy tiếng có người hàn huyên, lập tức chạy đến bám sát bên cửa nhìn trộm vào trong, thầm nghĩ: Nhậm tiên sinh, liệu có phải là một trong hai kỳ tài yểm sư danh tiếng lẫy lừng Nhậm Đường không!
Trên nhã tọa này treo ngọc bài "sơn trang Thương Lãng", một bên có ba vị đệ tử khoác đạo bào xanh lam của sơn trang Thương Lãng, bên còn lại là một người trung niên mặc trường sam màu xanh đậm, có lẽ chính là Nhậm tiên sinh trong lời bọn họ.
"Nhậm tiên sinh tài đức vẹn toàn, chức minh chủ của đại hội Yểm Sư, e rằng không ai xứng đáng hơn Nhậm tiên sinh." người tán thưởng là một đệ tử mặc áo xanh lớn tuổi hơn, hắn chính là thủ đồ của sơn trang Thương Lãng, Huệ Nam Y.
Nhậm Đường hành lễ nói: "Không dám không dám. Tại hạ đến quấy rầy Huệ đạo trưởng, chính là có một chuyện cần bầm báo. Việc hệ trọng, không dám chậm trễ."
"Mời các hạ nói."
"Hình như mới xuất hiện một vị linh phỉ sử dụng Sinh Cức Thuật của sơn trang Thương Lãng, trước mắt đang ở Ninh Châu."
Các đệ tử sơn trang Thương Lãng nghe vậy vô cùng kinh ngạc, Tạ Ngọc Châu cũng rướn người tới gần, dỏng tai lên nghe ngóng.
"Nửa tháng trước ở Phó gia trang, Ninh Châu, dân làng phát hiện bốn thi thể bên ao cá, thi thể đều bị nhánh cây dâu tằm đâm thủng qua ngực, theo lời kể không giống như là vô tình ngã vào cây, mà giống như bị nhánh cây đột ngột sinh trưởng đâm chết người hơn. Ta nghe nói việc này, liền nghĩ đến Sinh Cức Thuật của quý trang. Sợ rằng lại có người trông thấy yểm thú của Diệp Mẫn Vi, lấy được linh khí trong đó, rồi dùng làm điều xằng bậy."
Các đệ tử của sơn trang Thương Lãng sắc mặt nghiêm túc hẳn, Huệ Nam Y nói: "Sinh Cức Thuật của bổn môn vốn chỉ là thúc giục cây cối sinh trưởng, sau khi được Diệp Mẫn Vi cải tạo, uy lực đã tăng lên đáng kể. Dưới Sinh Cức Thuật, hạt giống có thể bám rễ và sinh trưởng ở bất cứ nơi đâu có chất dinh dưỡng, thậm chí còn lấy thân thể con người làm nền tảng. Nếu lọt vào tay người dân bình thường ….
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!