Chương 29: Núi lửa

Trên đỉnh Ưng Hoàn Lĩnh một mảnh yên tĩnh.

Diệp Mẫn Vi nằm ngửa trên thảm cỏ ngước nhìn bâu trời đêm, Ôn Từ lặng lẽ ngồi bên cạnh nàng. Sao trời vẫn rực rỡ như cũ, lá cỏ khẽ chạm vào má nàng, xúc cảm ngưa ngứa và mềm mại.

"Vậy đợi sau khi ta chết, ngươi có nhớ ta không?" Diệp Mẫn Vi đột nhiên hỏi chẳng đầu chẳng đuôi.

Ôn Từ bên cạnh im lặng hồi lâu, khi mở miệng trở lại, tâm trạng của hắn đã khôi phục như thường.

"Cô mơ đẹp thật đấy." 

Giọng điệu vẫn trước sau như một, vừa khinh thường lại ngạo mạn.

"Nếu cô chết rồi, ta sẽ đến kinh thành mở tiệc ăn mừng, sẽ diễn hát ca vũ tạp kỹ suốt mười bốn ngày, để bá tánh toàn thành cùng chung vui với ta, ăn mừng ta cuối cùng cũng trút được họa lớn trong lòng."

"Thật đáng tiếc, mười bốn ngày ca vũ tạp kỹ ấy, ta sẽ không được xem rồi."

"Đáng tiếc?"

"Tay ngươi rất linh hoạt, nhảy múa cũng rất đẹp."

"Giờ cô lại chơi trò đánh một gậy rồi cho táo ngọt à? Là Tạ Ngọc Châu dạy cô? Ngươi mà cũng biết đáng tiếc à, cái đồ không sợ chết kia."

Diệp Mẫn Vi nghĩ, cái chết vốn chẳng có gì đáng sợ.

Nàng cũng sẽ không biến mất vì cái chết, nàng vẫn sẽ tồn tại, dùng phương thức khác sống ở một nơi khác. 

Nhưng mà cái chết đồng nghĩa với khoảng cách, đồng nghĩa với bức tường cao.

Nghĩa là ở phía bên kia của thế giới, khi nàng quay đầu lại, sẽ không còn thấy được một số bóng hình nữa.

Điều đó thực sự là một điều rất đáng tiếc.

Ôn Từ búng tay một cái trước mặt nàng, nói: "Đừng nói mấy chuyện đâu đâu nữa, cô nói xem, rốt cuộc ngọn núi này là chuyện như thế nào đi."

Ban đầu nàng rất muốn tìm ra yểm thú của mình, nhưng khi đến Ninh Dụ thì lại đột nhiên không còn hứng thú, cũng không vội tranh giành yểm thú với các tu sĩ tiên môn khác, cả đêm chỉ bảo hắn dẫn nàng đi khắp đỉnh núi, chôn thương tinh khắp nơi.

Chắc chắn là có thứ gì đó xuất hiện khiến nàng cảm thấy hứng thú, thậm chí lấn át cả yểm thú.

Diệp Mẫn Vi như chợt nhớ ra chính sự, lập tức ngồi bật dậy từ bãi cỏ, những cọng cỏ rơi lả tả xuống. Nàng phủi phủi áo rồi đi đến chỗ vừa đặt viên thương tinh, niệm chú gì đó rồi bước từng bước chéo về phía trước.

"Trường linh lực của ngọn núi này dao động không như bình thường." nàng từ trong tính toán phân ra một tia tinh lực, giải thích đơn giản.

Diệp Mẫn Vi luôn cho rằng, linh lực tồn tại trong trời đất dưới nhiều hình thức khác nhau, không chỉ tồn tại trong huyết mạch con người, mà còn vận hành trong tất cả vạn vật thế gian, có thể bị con người sử dụng. Chính là ngay cả những thứ không có sinh mệnh như núi đá, cũng có linh trường của riêng nó.

— Gỗ có thể sinh ra lửa, dầu cũng có thể nhóm lửa, rượu cũng có thể. Người như gỗ, linh lực liền như lừa. Lửa nhờ gỗ mà sinh, nhưng không phải vì gỗ mà có. Linh lực có thể sinh từ cơ thể người, nhưng không phải vì người mà tồn tại.

Ôn Từ nhớ năm xưa Diệp Mẫn Vi từng nói với hắn như thế, hắn cũng vẫn luôn nghĩ rằng đây là chân lý mà ai ai cũng công nhận.

Mãi đến khi xuống núi, hắn mới phát hiện đây lại là lời đại nghịch bất đạo. Tất cả tiên môn từ xưa đến nay đều khẳng định rằng con người là tinh hoa của trời đất, là linh của vạn vật, chỉ có huyết mạch con người mới có thể sinh ra linh lực. Thuật pháp cũng chỉ có người tu hành mới có thể khống chế. 

Lúc đó hắn mới lờ mờ đoán được vì sao năm đó Diệp Mẫn Vi lại gây bất hòa với các tiên môn khác trong lần Đại Luận Đạo, cũng vì sao lại cách biệt với thế gian.

Ôn Từ chống cằm ngắm nhìn Diệp Mẫn Vi đang vạch một đường chéo thẳng tắp, hắn hỏi: "Rồi sao nữa?"

Diệp Mẫn Vi dừng lại trên một bãi cỏ bằng phẳng, cúi người đặt xuống một viên thương tinh cùng một hạt giống, rễ cây lại một lần nữa quấn lấy thương tinh cắm sâu vào lòng đất.

Đây là viên thương tinh cuối cùng mà nàng cần.

"Nhưng để tính ra được kết quả linh trường dao động của ngọn núi này quá mức phức tạp, ta tự mình tính thì quá tốn thời gian…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!