Chương 28: Thời thơ ấu

Tối nay khi Diệp Mẫn Vi bước ra cửa phòng, thì tình cờ gặp ngay Thương Thuật. Bình thường nàng và Thương Thuật rất ít khi nói chuyện, dạo gần đây nàng đắm chìm trong các loại thuật pháp, càng không có cơ hội tiếp xúc.

Thế nhưng lần này nàng lại là người mở lời trước.

"Thương Thuật, ngươi có người thân không?" nàng đột nhiên hỏi.

Thương Thuật không nghe thấy — chính xác hơn là không nhìn thấy Diệp Mẫn Vi đang nói chuyện. Tai hắn bị điếc, thường ngày giao tiếp một nửa dựa vào đọc khẩu hình, một nửa là bói toán, lúc này trời lại tối om, hắn có thể chú ý tới thì đúng là có quỷ thật. Vì thế Diệp Mẫn Vi cố chấp nắm lấy tay áo hắn lặp lại câu hỏi lần nữa.

Thương Thuật nghe được câu hỏi ngẩn người, hắn quan sát Diệp Mẫn Vi một lúc, sau đó cười nói: "Tất nhiên là có rồi, làm gì có ai từ trong khe đá bật ra mà không có người thân?"

"Vậy tại sao ngươi không đi tìm bọn họ? Ngươi không nhớ bọn họ sao?"

"Chắc bọn họ cũng chẳng nhớ ta đâu, dù có gặp lại thì sao chứ? Cũng chỉ là tương liên tương cười, đầy mặt bụi trần mà thôi." Thương Thuật khẽ mỉm cười, ánh nến lờ mờ từ phòng hắn phía sau hắt ra, lời nói nghe cô tịch, nhưng nụ cười của hắn lại ấm áp.

"Nhưng mà ta thực sự rất nhớ bọn họ." hắn bổ sung thêm.

Thương Thuật cũng không hỏi vì sao Diệp Mẫn Vi đột nhiên hỏi hắn mấy câu hỏi này. Hắn là người kỳ lạ như thế, cô độc một mình không thân không thích, nhưng lại có thể đạt được sự ăn ý hiểu lòng nhau mà không cần nói ra với mọi người. Trả lời xong câu hỏi hắn chỉ mỉm cười, mở cửa quay về phòng tiếp tục giữ thói quen ngủ sớm dậy sớm để dưỡng sinh của mình.

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi lại dừng nơi căn phòng của Tôn bà bà với ánh đèn sáng lên mờ nhạt, cho đến khi Ôn Từ gọi nàng, nàng mới sực tỉnh theo hắn lên núi.

Đêm xuống núi Sùng Đan không còn náo nhiệt như ban ngày nữa, nhưng vẫn có không ít tiên môn hoạt động tại đây, bày trận canh gác, chờ yểm thú sa lưới. Cũng có vài yểm sư tùy thời hành động, tìm kiếm xung quanh. Nhưng gần đây do bị quấy rầy quá nhiều, yểm thú dần dịch chuyển về phía tây ngọn núi, nên phần lớn mọi người cũng chuyển sang phía tây để mai phục. Từ xa có thể thấy ánh sáng khi mạnh khi yếu ở bên núi phía tây, chắc là đang truy đuổi yểm thú.

So với nơi ấy, đỉnh Ưng Hoàn Lĩnh của núi Sùng Đan nơi Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ đứng chưa từng có yểm thú lui tới, vậy nên một mảnh yên tĩnh. Ôn Từ đã giúp Diệp Mẫn Vi vẽ ra một khu vực an toàn tại đây, dùng yểm thuật dựng lên tường chắn, ngăn cách tầm nhìn bên trong và ngoài. Mặc dù có đệ tử tiên môn hay yểm sư khác đi ngang qua, nhìn thấy tường chắn yểm thuật vững chắc như vậy, cũng biết người bên trong không dễ chọc, nên thường sẽ tránh gây chuyện.

Bây giờ phần lớn mọi người tự mình lập trận, mối quan hệ vô cùng vi diệu, không ai muốn chọc phiền toái vì bất cứ điều gì ngoài yểm thú. 

Đương nhiên bức tường chắn này cũng là để ngăn Diệp Mẫn Vi không cho nàng chạy lung tung đến trước mặt tiên môn hoặc yểm sư khác — hoặc chui vào trận pháp của họ. Nàng một khi rơi vào trong suy nghĩ của mình thì không để tâm, nghĩ gì làm nấy, chạy khắp núi cũng không chừng.

Nhưng hôm nay Diệp Mẫn Vi lại có chút khác thường. Khi nàng đang tính toán lại có chút thất thần, đứng sững sờ tại chỗ một lát, mới lấy từ trong túi ra một viên thương tinh cắm xuống đất. Sau đó nàng rắc một hạt giống cây lên đó, ánh sáng lóe lên, hạt giống liền sinh ra rễ mạnh mẽ quấn lấy thương tinh rồi cắm sâu xuống lòng đất.

"Chỉ còn một viên cuối cùng." nàng lẩm bẩm nói.

Đêm nay ánh trăng sáng ngời, soi rõ cả đất đá và cây cối bụi cỏ, Diệp Mẫn Vi xoay người theo một góc độ nhất định, sau đó bước về phía trước theo góc độ đó.

Một bước, hai bước, ba bước,….

Tiếng trống và chuông đột ngột vang lên, Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu lên.

Trên bãi cỏ rộng lớn không bị cây cối che khuất, Ôn Từ đang đứng trên một chiếc trống lớn, tay cầm một chiếc chuông, không chút để ý mà lắc nhẹ hai cái, như đang hồi tưởng điều gì đó.

Diệp Mẫn Vi đang thắc mắc không biết hắn lấy đâu ra cái trống, chỉ thấy Ôn Từ khẽ vung tay, ống tay áo màu vàng nghệ lướt qua dưới ánh trăng thành một vòng tròn, trong tay liền xuất hiện một cây trượng dài bằng người. Cây trượng ấy được chạm khắc tinh xảo phức tạp, đầu và đuôi bọc vàng bạc, trên đầu trượng có một bức tượng nhỏ bằng vàng, phía dưới tòa hoa sen là một dải tua vàng rủ xuống dài cả thước.

Chuông nhạc, sáo, tỳ bà và kèn xô na lần lượt xuất hiện từ hư không, hắn ném chiếc lục lạc lên trời, chuông cổ đó cũng lơ lửng giữa không trung.

Đúng rồi, mấy thứ này chắc là hắn triệu từ trong ác mộng ra. Diệp Mẫn Vi nghĩ có thể gom được ngần ấy nhạc cụ, cũng không biết hắn đã lật tung bao nhiêu ác mộng.

Ôn Từ chẳng thèm để ý đến nàng, hắn cúi đầu dùng gót chân chầm chậm gõ hai tiếng nhẹ lên trống, sau đó vung ngang cây trượng trước người. Tua vàng và lục lạc cùng vang lên khe khẽ, các nhạc cụ ác mộng lơ lửng trên không trung bắt đầu phát động tấu vang, tiếng chuông khánh đàn sáo đan xen, thân thể hắn bắt đầu xoay tròn trên mặt trống khổng lồ. Bước chân gõ theo nhịp trống, từ chậm đến nhanh, nhịp trống theo bước chân, từ yếu đến mạnh.

Tiếng trống ngày càng dồn dập, âm luật ngày càng hùng tráng, cây trượng tinh xảo ấy xoay tròn trong tay Ôn Từ, quăng lên rồi lại vung xuống, như thể là một phần máu thịt và xương cốt vâng mệnh hắn.

Từ trong nhạc trống sinh ra nghìn quân vạn mã, hắn nhảy múa và xoay tròn giữa tiếng vó ngựa rền vang, cơ thể nghiêng ngả rồi lại bật lên, nhào lộn giữa không trung đáp xuống mặt trống. Cây trượng lượn quanh vai lưng hắn rồi trở lại tay hắn, lại từ tay hắn ném lên trời cao, đúng lúc tua vàng bung ra ở điểm cao nhất, âm thanh va chạm vang lên cùng với chuông trống, trong nháy mắt xuyên thấu màng tai và trái tim.

Hắn giống như một vu chúc của bộ tộc xa xưa, dùng vũ nhạc làm ngôn ngữ để giao hòa với trời đất.

Tiếp đó, cả chiếc trống cũng bay lên không trung, Ôn Từ vững vàng đứng trên trống, lấy trời làm biển, lấy trống làm thuyền, các nhạc cụ bay lượn xung quanh. Như thể chúng cũng say mê trong đó, không thể thoát ra.

Diệp Mẫn Vi nhìn Ôn Từ lúc này, như lại quay về khoảnh khắc ôm gương đồng ngắm hắn nhảy múa trong Trích Nguyệt Lâu. Mỗi lần hắn múa là dung mạo diễm lệ ấy như ẩn như hiện, rồi lại đẹp hơn hắn thường ngày gấp nghìn lần vạn lần.

Cho đến khi cây trượng vung ngang trước mắt, Diệp Mẫn Vi mới giật mình hoàn hồn. Không biết từ lúc nào nhạc đã dừng, Ôn Từ đứng trên trống lơ lửng giữa không trung dùng cây trượng chỉ vào nàng, bức tượng vàng trên đầu trượng như cách mắt nàng không đến ba tấc, tua vàng lay động trước mắt nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!