Chương 27: Bà lão

Lúc này trong gian phòng bên hông của sân, đang ngồi đó là Tạ Ngọc Tưởng, Trác Ý Lãng, Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật.

Đến nỗi vì sao Thương Thuật lại ngồi ở chỗ này, thật ra hắn bị Tạ Ngọc Châu suýt chút nữa tức đến nghẹt thở đẩy ra khỏi phòng. Khi đó hắn cùng hai vị đệ tử tiên môn và đám người giả lố nhố trong sân đưa mắt nhìn nhau, nói: "……Vị này chính là bà nội nhà ta."

Hắn bị đẩy ra nhiệm vụ rất rõ ràng, chính là phải trông chừng Diệp Mẫn Vi không để nàng nói năng lung tung.

Tống Tiêu rót trà lúa mạch cho vài người xong thì chân không chạm đất mà lập tức chạy biến. Tạ Ngọc Tưởng và Trác Ý Lãng lần lượt hành lễ, Tạ Ngọc Tưởng nói: "Tại hạ là đệ tử Phù Quang Tông – Tạ Ngọc Tưởng, vị này chính là đệ tử của Linh Tân Các – Trác Ý Lãng, hai người chúng ta hôm nay đột nhiên đến thăm thật sự thất lễ. Chỉ vì sáng nay khi đang giải đề toán Quỷ Cốc ở chợ, được ngài phá giải cực nhanh, vốn định lập tức đến bái phỏng, nhưng do lúc ấy có việc quan trọng, đành để sau khi mọi chuyện xong xuôi mới đến quấy rầy. Mong rằng tiền bối lượng thứ."

Lão bà bà trước mặt bọn họ ngồi rất ngay ngắn, hoàn toàn không có dáng vẻ còng lưng mỏi mệt của người già tuổi này, mặt đầy nếp nhăn nhưng có một đôi mắt trong trẻo đen trắng rõ ràng. Ánh mắt nàng dừng lại trên người bọn họ, trong mắt cũng chẳng có kinh ngạc phòng bị hay nghi ngờ gì, chỉ là đang chờ bọn họ tiếp tục nói tiếp.

Tạ Ngọc Tưởng hắng giọng một cái rồi hỏi: "Xin hỏi tiền bối quý tính đại danh, là cao nhân xuất thân từ môn phái nào?"

Nàng vừa dứt lời, Thương Thuật liền ho sặc sụa, hắn vốn đã gầy đến mức giống như cây gậy trúc, cả người quấn đầy băng vải trông càng kỳ quái hơn, cơn ho sặc sụa này khiến người lòng sinh nghi ngờ rằng mắc phải bệnh lao. Trác Ý Lãng không để lộ cảm xúc gì động đậy thân thể dịch ra xa hắn.

Thương Thuật vừa vỗ ngực vừa nói: "Không sao, bị sặc thôi, các người cứ tiếp tục."

"Các ngươi còn có câu hỏi gì nữa không?" Diệp Mẫn Vi trực tiếp bỏ qua câu hỏi của Tạ Ngọc Tưởng, bỏ qua một cách hoàn toàn đương nhiên, Thương Thuật chỉ cảm thấy cái ho của mình quả không uống phí.

Tạ Ngọc Tưởng và Trác Ý Lãng liếc nhìn nhau, vị lão giả trước mắt này không muốn tiết lộ đại danh cũng không có tu vi, xem ra chỉ là một người bình thường.

"Xin hỏi tiền bối học số thuật từ đâu vậy?"

"Tự học."

"Tự học?" Tạ Ngọc Tưởng kinh ngạc hỏi lại.

Sắc mặt Trác Ý Lãng lộ vẻ nghi ngờ, hắn khẽ nói với Tạ Ngọc Tưởng: "Ít nhất cũng phải là đệ tử nội môn tu tập hơn hai mươi năm như các muội, mới được tiếp xúc với thuật toán Quỷ Cốc chứ?"

Bá tánh bình thường chẳng ai cần dùng đến loại số thuật phức tạp thế này, chính là giống như tiên môn, người không chuyên về xây dựng hay suy đoán cũng không tiếp xúc với số thuật. Hiện giờ số thuật cao thâm nhất, đều do hai tông Phù Quang và Tiêu Dao nắm giữ, chẳng khác gì thuật pháp cơ mật.

Lão bà bà tuy rằng mắt không còn tốt, nhưng tai lại rất thính, nghe rõ mồn một cuộc thì thầm giữa hai người bọn họ. Câu nói của Trác Ý Lãng chạy một vòng trong đầu lão bà bà, liền đưa ra một kết luận nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Nàng nhìn về phía Trác Ý Lãng, hỏi: "Vậy nên sáng nay đề toán đó, hóa ra là ngươi không giải được sao?"

Trác Ý Lãng ngẩn người, do dự đáp: "A… Ta không phải người của Phù Quang Tông, đương nhiên không biết."

"Điều đó thì liên quan gì đến tông môn? Giữa trời đất đầy rẫy đạo lý số học, ngẩng đầu có thể thấy được, chỉ cần tính là ra, sao ngươi lại không biết được?"

"……"

Trác Ý Lãng trăm triệu không ngờ lời chất vấn này lại quay ngược về phía mình.

"Tiên môn ai cũng có sở trường riêng, Phù Quang có một mạch chuyên về suy diễn, tất nhiên tinh thông số thuật. Linh Tân Các của ta không lấy đó làm chí hướng, cho nên cũng không nghiên cứu sâu mạch này. Hơn nữa năng lực số thuật của tiền bối cũng đâu phải người thường có thể…."

Diệp Mẫn Vi gật đầu, như đã hiểu: "Chả trách thuật Khiên Ti của ngươi hệ thống sợi tơ lộn xộn, tin tức lui tới rối rắm, chỉ cần có thay đổi là lại tốn công phí sức dựng lại, thật là kém cỏi."

Trác Ý Lãng không nói nên lời.

Hắn chính là tuổi trẻ tài tuấn của Linh Tân Các, ai chẳng khen hắn một câu thiên tư trác tuyệt, nói hắn vận dụng thuật Khiên Ti đến mức xuất thần nhập hóa, vậy mà lại có người vừa gặp mặt đã chê thẳng tay xem hắn chẳng đáng một xu?

Mà trớ trêu thay, vị tiền bối đối diện này vẻ mặt chân thành, còn nhiệt tình nói: "Ta giúp ngươi sửa lại nhé."

Tạ Ngọc Châu đang trốn trong nhà chính, len lén mở một khe cửa sổ nhỏ, thấp thỏm nhìn về phía gian phòng hoàn toàn yên ắng. Bây giờ đang là ban ngày, nhị sư phụ đang ngủ bù, với công phu mèo cào của nàng thì chắc chắn không đánh lại đạo trưởng Linh Tân Các kia. Đại sư phụ có thuật Sinh Cức và thuật thổi khói hóa tro tạm gọi là hữu dụng, nhưng một khi bên này đánh nhau thì chắc chắn sẽ thu hút cả đám người trong thành tới, bọn họ còn chạy trốn đi đâu được!

Trong đầu nàng giờ đây đã hiện lên cả trăm loại kết cục bi thảm, nghĩ tới mức mồ hôi nàng túa như mưa, mắt mong mỏi lòng chết lặng, mỗi một khắc đều dài như một năm.

Cánh cửa gian phòng từ từ mở ra, tim Tạ Ngọc Châu lập tức thắt lại, tay bấu chặt khung cửa đến nỗi để lại dấu móng.

Chỉ thấy đại sư phụ nàng thản nhiên cất bước ra cửa, tiếp theo là đại tỷ của nàng và tên đạo trưởng Linh Tân Các kia theo sau bước ra. Trên mặt bọn họ không hề có vẻ thù địch hay tức giận như nàng tưởng tượng, ngược lại tràn đầy tôn kính và khách khí, liên tục nói lời cảm tạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!