Chương 26: Thần kỳ

"Ca ca là con sâu lười, ban ngày ban mặt còn ngủ nướng! Trong sân chó đã sủa ba lần mà ca ca vẫn không tỉnh."

Một bé gái tóc búi hai bên đang nhảy xuống bậc thềm bên cạnh xen vào nói, nàng chính là đứa bé lúc nãy khóc lớn vì rơi kẹo hồ lô, bây giờ cầm kẹo hồ lô mới liền vui vẻ hớn hở, bộ dáng nhìn không ra nửa điểm đã khóc.

"Suỵt!" Diệp Mẫn Vi giơ một ngón tay lên, nghiêm túc nói: "Đừng đánh thức ca ca."

"Tại sao ạ?"

"Hắn bị đánh thức sẽ tức giận, còn mắng người nữa."

Diệp Mẫn Vi nhấc chân bước qua những ký hiệu mình đã vẽ đầy đất, rồi cũng ngồi xuống bậc thềm dưới bóng râm liễu rủ. Nàng cắn kẹo hồ lô, lại nói thêm: "Với hắn mà nói, ban ngày an tĩnh hơn ban đêm nhiều, cho nên hắn mới có thể ngủ ngon vào ban ngày."

Cậu bé tặng nàng kẹo hồ lô cũng nghe không hiểu, liền hỏi: "Tại sao vậy ạ? Đại ca ca làm gì vào ban đêm?"

"Chúng ta đã đi núi Sùng Đan."

"Núi Sùng Đan hả!"

Mấy đứa trẻ vây quanh nàng thốt ra tiếng kinh hô, trong đó một đứa nói: "Ông nội của ta nói, đến cả diều hầu bay lên núi Sùng Đan cũng không bay trở lại được, chỉ có những tiên nhân phi hành cưỡi mây đó mới có thể đi lên, vậy mà hai người có thể trở về từ núi Sùng Đan sao? Bà bà, bà cũng là tiên nhân sao? Bà có thần thông không?"

Diệp Mẫn Vi nghiêm túc trả lời: "Ta không phải, ta là người thường, giống với các ngươi vậy."

"Mới không phải đâu! Lúc nãy ta nhìn thấy bà bà trồng cây! Cây mọc rất nhanh rất nhanh!" có một đứa trẻ tố giác.

Diệp Mẫn Vi nhìn về phía cây liễu rậm rạp sau lưng, cây ấy mọc sát tường viện, chiếm hơn phân nửa con đường nhỏ hẹp này, theo lý, cây to như thế hẳn phải rất lâu đời, vậy mà nó lại tươi mới bóng loáng như mới mọc.

Diệp Mẫn Vi nhìn gốc cây kia một lát, sau đó tháo vòng tay xuống, động tác tùy ý như tháo một chiếc vòng tay sắt — không phải vòng tay vàng, thậm chí không phải Vạn Tượng Sâm La.

Sau đó nàng đeo chiếc vòng lên tay một đứa bé tầm mười tuổi ở gần nàng nhất, nói: "Ngươi thử xem."

Nàng chuyển động vòng tay, vòng tay liền tách ra thành nhiều vòng tròn xoắn quanh cổ tay, phát ra ánh sáng màu lam và xoay tròn. Đứa trẻ đeo vòng tay cầm một cành liễu cắm xuống đất, ngay khoảnh khắc cành liễu cắm xuống đất lập tức vươn cành cao thành thân cây, trong đôi tay non nớt của cậu bé thân cây mỗi lúc một to ra, cành mới nhanh chóng mọc ra, chồi xanh lại biến thành lá xanh.

Dưới ánh mặt trời chói chang, sự sống bừng lên mãnh liệt.

Ban đầu lũ trẻ còn ngồi xổm, thấy cảnh tượng này đều đứng dậy, nhón chân ngước nhìn với vẻ thích thú và ngạc nhiên khi thấy cây lớn đang rũ bỏ lớp áo xanh, vây quanh cây lớn mà reo hò nhảy nhót.

Đứa trẻ trồng ra cây lớn ngây người, cậu ngơ ngác nhìn cây lớn, ánh mắt đầy sự khó tin.

Lúc này nam nhân dưới bóng cây phủ một tầng cúc vạn thọ cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt ra.

Trong tầm nhìn dần dần rõ ràng, một cô nương đầu bạc áo trắng đang đứng, trong tay nàng là kẹo hồ lô óng ánh màu hổ phách, đưa lưng về phía hắn ngẩng đầu nhìn cây liễu cao lớn trước mặt, ánh mắt an nhiên và xa xăm.

"Ngươi nhìn này, không phải chỉ có tiên nhân mới có thể làm được những việc này, ai cũng có thể làm được. Ta không có thần thông, việc này cũng không có gì hiếm lạ, ta dạy cho ngươi, ngươi cũng sẽ biết thôi."

Nàng nhẹ nhàng nói với lũ trẻ bên cạnh.

Hai cây liễu đã chiếm trọn con đường nhỏ, cành liễu rủ xuống như những dải lụa màu xanh, phất phơ theo gió vây quanh lấy nàng.

Ôn Từ im lặng không tiếng động nhìn nàng, hắn bị đánh thức nhưng không nổi cáu, trong đôi mắt sâu đen ẩn chứa một tia ánh sáng ôn hòa, dường như là hoài niệm.

Diệp Mẫn Vi nghe thấy động tĩnh phía sau, liền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ôn Từ đã ngồi dậy, cúc vạn thọ rơi xuống đầy đất.

Nàng vui mừng nói: "Ngươi tỉnh rồi à, vừa nãy ta vừa quay đầu lại thì ngươi đã nằm lăn ra đất."

"Ai bảo cô mãi đến tận hửng đông mới chịu về, cũng không biết cô đi dạo cái gì mà hăng thế."

Diệp Mẫn Vi không trả lời Ôn Từ, mà mặt lộ vẻ tiếc nuối nhìn cúc vạn thọ rơi đầy đất, nói: "Những đóa hoa này phủ trên người ngươi rất đẹp."

Ôn Từ ý vị không rõ mà cười một tiếng, hắn cầm lấy một chiếc nón cói đặt bên cạnh đội lên đầu, kéo thấp che đi mặt mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!