Chương 24: Liếm máu

Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ yên lặng nhìn nhau, xe ngựa lắc lư nghiêng ngả, xung quanh chỉ có tiếng bánh xe lăn đều.

Diệp Mẫn Vi nghiêng ngả theo thùng xe, trong đôi mắt xám đen tràn đầy nghi hoặc, giống như phủ một tầng sương mờ. Nàng nghiêng đầu, chỉ vào chính mình: "Ta uống máu của ngươi suốt ba mươi năm?"

Ôn Từ lười nhác gật đầu: "Ừ."

Diệp Mẫn Vi cúi người lại gần Ôn Từ, đột nhiên vươn tay ấn mạnh lên vết thương sắp làn của Ôn Từ, dùng sức ép lên kinh mạch vẫn đang phát ra ánh sáng màu lam, lập tức máu tươi phun ra, nhuộm đổ đầu ngón tay nàng.

Ôn Từ đau đớn hất tay nàng ra, giận dữ mắng: "Xí! Diệp Mẫn Vi ngươi phát điên cái gì vậy!"

Diệp Mẫn Vi không hề để tâm mà đưa ngón tay dính máu đến bên môi mình, thè lưỡi l**m một cái.

Ôn Từ sững sờ.

Nàng nhíu mày, dường như cảm thấy chưa đủ, lại lần nữa lè lưỡi cẩn thận l**m sạch máu giữa các ngón tay. Đầu lưỡi đỏ thắm l**m qua đầu ngón tay trắng mịn, máu tươi nhuộm lên cả răng nàng, đỏ rực đến mức chói mắt.

Đồng tử Ôn Từ co chặt, siết chặt nắm tay quay đầu không nhìn nàng nữa.

"Khó uống." Diệp Mẫn Vi chắc chắn mà đưa ra kết luận.

"……"

Nàng phân biệt rõ vị máu trong miệng, l**m sạch vết máu khóe miệng, thành thật nghi hoặc hỏi: "Khó uống như vậy, vì sao ta phải uống ba mươi năm?"

Ôn Từ vẫn không nhìn nàng, gần từng chữ một nói: "Ngươi bị bệnh."

Diệp Mẫn Vi chỉ tưởng hắn đang nói thật, tiếp tục truy hỏi: "Máu của ngươi có thể trị bệnh cho ta?"

"Không sai."

"Ta bị bệnh gì?"

"Đầu óc ngươi làm bằng gỗ mục, óc heo nhồi vào, bệnh nặng vô cùng!"

Diệp Mẫn Vi giữ lấy mặt Ôn Từ, quay đầu hắn lại nhìn mình: "Ngươi nhìn ta."

Mặt Ôn Từ bị bắt ép quay lại, nhưng ánh mắt lại không chịu nhìn sang, cứ nhìn chằm chằm vào mành cửa sổ xe đung đưa một bên. Hắn cảm thấy Diệp Mẫn Vi lại cúi người sát xuống, gương mặt cách hắn rất gần, dư quang của hắn thậm chí có thể thấy được mái tóc trắng rủ xuống.

Ôn Từ giọng điệu bực dọc: "Ngươi nhìn không rõ thì đeo kính đá vào đi, đừng có dán sát ta như thế…."

"Ôn Từ, có phải chúng ta từng có thân mật x*c th*t rồi đúng không?" Diệp Mẫn Vi thốt ra một câu như sấm động giữa trời quang.

Đôi mắt Ôn Từ chợt trợn to, lập tức quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo ngây thơ của Diệp Mẫn Vi.

Lúc này Tạ Ngọc Châu đang ngồi trong chiếc xe ngựa phía sau, vén rèm xe nhìn về phía xe ngựa đằng trước.

Chiếc xe ngựa ấy lắc lư tiến về trước trên con đường rừng nhỏ dưới ánh trăng, nàng tựa vào khung cửa, quay đầu lo lắng nói với người trong xe: "Huynh nói ta để đại sư phụ đi chăm nhị sư phụ là đúng hay sai? Họ sẽ không cãi nhau chứ? Sẽ không đánh nhau đấy chứ?"

Thương Thuật ngồi trong xe tay giấu trong tay áo, điềm nhiên đáp: "Không đâu, họ đang trò chuyện rất vui vẻ đấy."

Tạ Ngọc Châu nghe vậy, tò mò ghé lại gần: "Đây là huynh bói ra à? Thương Thuật tiên sinh, huynh có thể dạy ta bói quẻ không?"

Tạ Ngọc Châu lại lần nữa phát huy tinh thần bái sư càng nhiều càng tốt, còn chưa học xong thứ trước đã lại muốn học cái mới.

Thương Thuật thản nhiên đáp lại: "Có thể, nhưng cái nghề của tại hạ, bói không chuẩn thì vô dụng, bói quá chuẩn tất nhiên vận mệnh trắc trở, tan nhà nát cửa lang bạt khắp nơi. Như vậy, cô còn muốn học không?"

"……Thôi bỏ đi, tham nhiều thì dở, hộp Khiên Ti ta còn chưa học xong nữa."

Chiều hôm nay Tạ Ngọc Châu rất vả vả hạ quyết tâm, bày tỏ thái độ muốn học dùng hộp Khiên Ti. Đại sư phụ nàng lập tức hào sảng vẽ cho nàng một bức đồ, nàng cũng phản ứng rất nhanh — nàng nhìn không hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!